Đây là tiền thuê phòng hắn trả cho chưởng quầy.
Hạ Tuế An nhớ lại lời Kỳ Bất Nghiên nói, trước đây hắn giúp người ta luyện cổ, nhận thù lao đều là vàng, hắn cũng không dễ dàng nhận luyện cổ, phải có hứng thú mới nhận, một lần nhận ngàn vàng.
Vàng dù ở đâu thời nào cũng lưu thông được, không nghi ngờ gì có thể dùng như tiền bạc.
Chưởng quầy nhận vàng của Kỳ Bất Nghiên.
Ông ta cười hỏi họ cần thuê mấy phòng.
Kỳ Bất Nghiên một tay xách tay nải, nhìn quanh khách điếm: "Lấy một phòng."
Chưởng quầy gọi tiểu nhị dẫn họ lên lầu, cách phân chia phòng ở khách điếm Trường An hơi khác nơi khác một chút, nhưng cũng đại đồng tiểu dị, khách điếm Trường An thường chia thành: Thiên, Địa, Nhân v.v...
Khách điếm này không có phòng Địa, Nhân cho khách chọn, chỉ có phòng Thiên.
Hạ Tuế An theo tiểu nhị vào phòng, mới hiểu tại sao giá của khách điếm này lại cao như vậy.
Phòng Thiên ở đây rất giống phòng ngủ của nhà giàu, tủ bày đồ gốm sứ, tường treo tranh, trong góc có giá sách chất đầy sách, bên trái là sập quý phi, bên phải là giường Bát Bộ gỗ đỏ.
Phía nam là tủ quần áo để khách cất hành lý, phía bắc đặt một tấm bình phong chạm đất, đối diện bình phong là một tấm gương đứng, mặt gương rõ nét, cao bằng một người, có thể soi toàn thân.
Hạ Tuế An đặt tay nải xuống.
Nàng mở cửa sổ, nhìn ra ngoài, phát hiện khách điếm này dựa lưng vào phố chính Trường An.
Kỳ Bất Nghiên ném tay nải xuống, cũng đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa/5223129/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.