Toàn bộ tĩnh lặng.
Tiêu Sắt nhìn Tạ Tuyên, Tạ Tuyên lắc đầu một cái: “Quỷ Y đã bị ta giết, nhưng Dược Cổ thuật vẫn không được giải. Vốn ta tưởng nó nằm trên người Vô Tâm, nhưng bây giờ Vô Tâm đã khỏi. Rốt cuộc cổ chủ bị hạ trên người ai?”
Diệp Nhược Y đột nhiên hiểu ra: “Là trên người bỆ hạ!” Tiêu Sắt giận tím mặt: “Tiêu Vũ, ngươi to gan lắm!” Tiêu Vũ cười một tiếng: “Ngươi làm gì được nào?”
Nếu cổ chủ bị hạ trên người bỆ hạ, như vậy có thể hiểu vì sao trong thời gian qua bỆnh tình của Minh Đức Đế luôn lúc tốt lúc xấu, vì sao Tiêu Vũ
không hề sợ hãi như vậy. Nếu đối thủ của Tiêu Vũ cũng là người như hắn, vậy Tiêu Vũ đã chết từ lâu rồi. Thế nhưng đối thủ của hắn lại là Tiêu Sắt, một Tiêu Sắt tuy bề ngoài lạnh nhạt nhưng thực chất lòng dạ đàn bà. “Tiêu Sắt!” Tiêu Vũ giang hai tay ra: “Đến đây giết ta đi!”
Lạc Thanh Dương lại đột nhiên cau mày, hắn nhớ lại bức thư được gửi từ Thiên Khải thành tới.
Nghĩa phụ, xin người mau tới Thiên Khải, giúp con giết Tiêu Sắt, giết Tiêu Nhược Cẩn.
Cho nên cuối cùng hắn mới xuất một kiếm kiếm mênh mông như bầu trời để giết Minh Đức Đế.
Nhưng nếu người chết, dược cổ cũng mất tác dụng. Nếu lúc đó Minh Đức Đế chết, như vậy trận hỗn loạn ở Thiên Khải thành này... cũng chẳng xảy ra.
Không đúng!
Lạc Thanh Dương đột nhiên quay đầu lại.
Khoảnh khắc đó, Tiêu Sắt cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719961/chuong-455.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.