Vô Tâm nhìn Tiêu Vũ thần sắc lạnh lùng âm độc ở bên kia, lại nhìn sang Lạc Thanh Dương và Cẩn Tuyên chưa động thủ mà khí thế kinh người, rồi nhìn tới những người bên cạnh mình ai nấy quần áo rách rưới đứng cũng không vững, không nhịn được thở dài một tiếng.
“Vì sao mỗi lần tiểu tăng xuất hiện toàn đúng lúc nguy cơ, cứu người giữa nguy nan vậy?”
“Chẳng lẽ đây đúng là mỆnh trời trong truyền thuyết, số mỆnh mỆnh của tiểu tăng là Phật Đà giáng thế, là người tỏa sáng vạn trượng? Tiểu tăng vốn không muốn thành Phật Đà, khổ cái Phật Đà lại muốn thành ta.”
Vô Tâm luôn miệng thở dài, bộ dáng đau thương vô hạn.
Tạ Tuyên cười nói: “Câu này của Diệp tông chủ thật quen tai, lần trước từng nói rồi.”
Vô Tâm cúi đầu chào hỏi Tạ Tuyên: “Tạ tiên sinh, đã lâu không gặp.”
Lôi Vô Kiệt cười mắng: “Chúng ta vừa cứu ngươi từ chỗ vạn kiếp bất phục ra, ngươi đã ở đây khoác loác rồi. Da mặt của ngươi còn dày hơn tường thành.”
Vô Tâm chắp tay, khẽ lắc đầu: “Không phải không phải. Tiểu tăng không vào địa ngục thì ai vào địa ngục? Nếu ta đã vào địa ngục, vậy chắc chắn có cách ra khỏi địa ngục. Tâm Ma Dẫn, Đại La Hán bí pháp thần thông, luyỆn không tỆ.”
“Là Đại La Hán Phục Ma Kim Cương Vô Địch thần thông.” Lôi Vô Kiệt chỉnh lại.
Vô Tâm ngẩn người, cười một tiếng: “Ta nói lung tung thôi, làm sao mà nhớ rõ được.”
Tiêu Sắt cau mày nói: “Hòa thượng, sao ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719960/chuong-454.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.