Tô Xương Hà cũng lùi ba bước rồi dừng lại, hai tay vung lên, ám khí rơi đầy đất.
Lý Phàm Tùng tiến tới đỡ Đường Trạch đã trọng thương ngã xuống đất rồi thối lui, lo lắng nói: “Nhiều ám khí như vậy mà không cái nào trúng à?”
“Vạn Thụ Phi Hoa của Đường môn còn sử dụng như vậy được à? Đúng là mở mang tầm mắt rồi.” Vô Song cảm thán.
Phi Hiên thở hổn hển: “Vô Song huynh, ngươi có thấy rõ không?" Vô Song lắc đầu: “Đoạn cuối không thấy rõ.”
Tô Xương Hà bước lên ba bước, đột nhiên sắc mặt trắng bỆch, cúi đầu nhìn ngón tay bên phải. Nơi đó từ từ hiện ra một điểm đỏ nho nhỏ, tiếp đó điểm đỏ lan tràn,hóa thành một giọt máu nho nhỏ. Hắn ngẩng đầu nhìn cánh tay phải của Đường Trạch.
Đường Trạch cười lạnh một tiếng, vung cánh tay phải, chỗ đó có một cái hộp nhỏ, hộp đã mở ra, bên trong là lỗ kim chi chít.
Bạo Vũ Lê Hoa châm!
“Đây là thứ Liên NguyỆt thủ tọa giao cho ta trước khi đi. Chết dưới Bạo Vũ
Lê Hoa châm coi như luân hồi báo ứng.” Đường Trạch gắng gượng đứng dậy, trúng chưởng vừa rồi đã khiến kinh mạch của hắn đứt gãy mười mấy chỗ, cho dù chữa trị kịp thời thì e rằng trong một năm cũng không cách nào vận công. Nhưng có thể đổi lấy cái mạng của Tô Xương Hà.
Đáng giá!
Tô Xương Hà vận chân khí toàn thân, định tìm mũi Lê Hoa châm đã ghim vào cơ thể, nhưng hắn vừa vận khí lại cảm thấy toàn thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719958/chuong-452.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.