Tiêu Sắt nhớ lại đêm trăng hôm đó, Vô Tâm mặc tăng bào màu trắng đứng trên nóc nhà, tắm ánh trăng lạnh lẽo, đột nhiên ngửa mặt lên trời cười một tiếng, ống tay áo bay phất phơ, đón gió bắt đầu múa lượn.
“Ta muốn cưỡi gió bay về bắc, Hiên Viên tuyết lớn tựa bão dông.
Ta muốn mượn thuyền chèo về đông, tiên tử yểu điệu nghênh gió tới Ta muốn cưỡi mây ngàn vạn dặm, long ngâm trong triều làm gì ta?
Trên đỉnh Côn Luân tắm nắng dương, tận cùng biển cả ngắm núi xanh.
Gió thổi vạn dặm yến về tổ, không thấy chân trời chẳng về đâu!”
Hòa thượng thu ống tay áo, cúi đầu nhìn mình, nghiêm túc nói: “Ta sẽ không chết, ta còn muốn tới rất nhiều nơi.”
Ánh mắt Tiêu Sắt lóe lên hình ảnh đó, tiếp đó hiện lên một luồng sáng tím. Thần thông La Sát đường, Tâm Ma Dẫn.
Bên kia Lôi Vô Kiệt thi triển bộ quyền pháp như nước chảy mây trôi, khí thế bừng bừng. Thời gian vừa qua hàng ngày hắn đều tập kiếm nhưng chưa bao giờ quên chuyỆn mỗi ngày đánh Đại La Hán Phục ma Kim Cương Vô Địch thần thông một lần. Từng có võ tăng bình thường đánh Đại Long Vương quyền năm mươi năm có thể điểm hỏa trong tro bụi,
khiến hoa nở trên đá, huống hồ Lôi Vô Kiệt luyỆn thần thông thực sự vốn mang ý nghĩa thâm ảo!
Ống tay áo của Vô Tâm bay tứ tán. Tuy Lôi Vô Kiệt đánh quyền như có thần linh tương trợ nhưng vẫn không xuyên thủng được hai ống tay màu trắng đó. Lôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719957/chuong-451.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.