Cẩn Tuyên nhìn Lạc Thanh Dương, cười một tiếng: “Thương thế của Lạc tiên sinh đã khỏi chưa?”
Lạc Thanh Dương sắc mặt tái nhợt: “Vẫn chưa.”
“Cái này thì đương nhiên rồi, trong ba ngày Lạc tiên sinh liên tục giao chiến với Nhan Chiến Thiên, Vô Song, Tiêu Sắt, sau đó lại đánh với Thiên Khải Tứ Thủ Hộ một trận, đọ một kiếm với quốc sư, lại bị câm quân vây công. Cho dù là Kiếm Tiên e là cũng chẳng chống đỡ nổi. Đáng tiếc ta không tinh thông kiếm đạo, bằng không cũng muốn đánh với TuyỆt Thế
Kiếm Tiên duy nhất trên thế gian này một trận.” Cẩn Tuyên nói đầy ẩn ý.
Lạc Thanh Dương phát hiện ra thâm ý trong lời nói của hắn, cẩn thận quan sát Cẩn Tuyên rồi trầm giọng nói: “Thiên Khải thành đầm rồng hang hổ, nếu tỷ thí với đại tổng quản, ta không dám nói chắc thắng.”
Cẩn Tuyên thu hồi khí tức tiết ra, lạnh nhạt cười một tiếng: “Lạc tiên sinh khiêm tốn rồi.”
Tuyên Phi nương nương nhíu hàng mi xinh, bất mãn nói: “Cẩn Tuyên, có phải ngươi đang kéo dài thời gian không?”
Cẩn Tuyên kinh ngạc: “Nương nương hiểu nhầm Cẩn Tuyên rồi.” “Vậy mau dẫn chúng ta đi.” Tuyên Phi nương nương tức giận nói.
Lạc Thanh Dương khẽ lắc đầu một cái, sư muội vẫn là sư muội năm xưa.
Bất luận là đỆ nhất giang hồ năm xưa Diệp Đỉnh Chi, chủ nhân của Bắc Ly Minh Đức Đế, TuyỆt Thế Kiếm Tiên hiện tại Lạc Thanh Dương hay vị đại tổng quản võ công thâm sâu khó lường này, vị sư muội của hắn đều hoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719955/chuong-449.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.