“Cẩn thận!” Vô Thiền hét lớn một tiếng, tung người lao tới, hai tay bắt chép trước ngực, thân thể bùng lên ánh vàng kim.
“Keng!” một tiếng, nắm đấm của Quỷ Y đánh vào người hắn.
Vô Thiền lùi liền ba bước, nôn ra một ngụm máu tươi, không ngờ Kim Cương Bất Hoại thần thông lại bị một quyền đột ngột này phá tan. Tạ
Tuyên xoay người giơ tay đỡ Vô Thiền, nhìn Dạ Nha đã không còn thần trí, thở dài: “Đúng là điên cuồng, luyỆn cả bản thân thành dược nhân.”
Đáng tiếc bây giờ Dạ Nha đã không cách nào trả lời hắn. Cơ thể hắn từ từ lớn lên, làn da như dần dần hiện ra vân đá, móng tay cũng dần sắc bén.
“Cũng là chấp niệm.” Tạ Tuyên thở dài nâng kiếm khẽ ngâm: "Tam thập niên sinh tử lưỡng mang, lưỡng bách lý cô phần thủ vọng. Dạ lai tàn hồn hoàn hương, thùy đối na đồng kính sơ trang?"
Vạn Quyển Thư lập tức rời tay, thân hình Tạ Tuyên loáng cái đã tới sau lưng Dạ Nha, giơ tay nắm lấy thanh kiếm, lau vết máu trên kiếm.
Thân thể Dạ Nha ngã xuống.
Vô Thiền thở dài nói: “Kiếm thuật của tiên sinh thật khiến người ta thán phục. Minh Hầu nhìn thi thể Dạ Nha hỏi: “Bài thờ tiên sinh vừa ngâm mang ý gì?”
“Đó là một bài thơ thương tiếc người vợ đã qua đời. Quỷ Y Dạ Nha từng là đỆ tử Dược Vương cốc, là sư đỆ của Dược Vương hiện tại, Tân Bách Thảo.
Khi còn trẻ y thuật của hắn nổi danh thiên hạ, không thua gì Tân Bách Thảo.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719954/chuong-448.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.