Bắc Ly tập kiếm, Nam Quyết ưa đao.
Đây từng là câu đùa của thành chủ Tuyết NguyỆt thành Lý Trường Sinh. Trong lòng mỗi thiếu niên Bắc Ly đều có một mộng tưởng kiếm khách. Có ai không muốn mặc một bộ áo trắng, cầm kiếm đi khắp giang hồ?
Tiêu Sắt cũng từng có ước mơ như vậy.
“Sư phụ, ngoại trừ côn pháp, ta có thể luyỆn kiếm không?” Tiêu Sắt từng hỏi Cơ Nhược Phong như vậy.
Cơ Nhược Phong mỉm cười cầm Vô Cực côn lên gõ đầu hắn một cái: “Sao vậy, ngươi cũng muốn luyỆn kiếm?”
Tiêu Sắt lúc đó chỉ là một cậu bé, gật đầu một cái: “Tuy ta cũng rất thích côn pháp nhưng hình như những cao thủ tuyỆt thế trong tiểu thuyết đều là kiếm khách.”
“Con muốn tập kiếm cũng được, nhưng ta không thể dạy con.” Cơ Nhược Phong lắc đầu.
“Vì sao? Chẳng phải sư phụ tinh thông võ học trong thiên hạ à? Chẳng lẽ lại không biết kiếm pháp?” Tiêu Sắt hỏi.
“Không, chỉ có điều nếu con muốn học kiếm vậy không nên do ta dạy.” Cơ
Nhược Phong nhìn lên trời: “Người của Tiêu gia, tự có kiếm pháp của Tiêu gia.”
Ngày hôm sau, Cơ Nhược Phong không đến mà Lang Gia Vương Tiêu Nhược Phong mặc chiến giáp đi tới. Hắn nhìn Tiêu Sắt: “Nghe sư phụ con nói con muốn học kiếm?”
Tiêu Sắt cả kinh: “Hoàng thúc định dạy con à?”
“Con có biết không, tổ tiên khai quốc của chúng ta, Tiêu Nghị có sư phụ là Kiếm Tiên Mạc Bạch? Muốn học kiếm, chúng ta cần gì học từ kẻ khác?”
Tiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719937/chuong-431.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.