Tiêu Sắt nhìn muội muội mấy năm không gặp. Năm đó khi hắn rời khỏi Thiên Khải thành, muội muội của hắn còn là một cô bé đáng yêu như búp bê sứ, tặng cô bé một món đồ chơi cũng có thể khiến cô vui vẻ một hồi lâu.
Nhưng hôm nay cô nhấp nháy đôi mắt to xinh đẹp, toát lên vẻ thông minh lém lỉnh.
“Ài, ta tặng muội thứ khác vậy.” Tiêu Sắt cất con sư tử ngọc kia đi, lấy ra một quyển sách.
Hai mắt Khanh công chúa sáng bừng lên: “Vô Song vũ?”
“Ta biết muội muốn vũ phổ này đã lâu, ta giúp muội tìm thấy ở bên ngoài. Món quà này thế nào?” Tiêu Sắt mỉm cười hỏi.
Khanh công chúa cầm lấy vũ phổ, cất vào trong lòng: “Nói đi, rốt cuộc cần giúp gì?”
“Trong hoàng cung có một tòa Kiếm các, bên trong thờ phụng danh kiếm của các triều đại trước.” Tiêu Sắt chậm rãi nói.
Khanh công chúa bất mãn lườm hắn một cái: “Hoàng cung là nhà của ca cũng là nhà của muội, nói mấy lời nhảm nhí đó làm gì?”
“Kiếm các vốn do tổng quản chưởng kiếm Cẩn Uy công công trông coi, nhưng bây giờ hắn đã chết. Tạm thời Kiếm các do Kiếm Si - La Bất quản lý.
Mà Kiếm Si - La Bất là sư phụ của Khanh Nhi muội muội.” Tiêu Sắt nói đầy ẩn ý.
“Đúng vậy, khi còn bé muội muốn luyỆn kiếm, phụ hoàng bèn tìm một sư phụ cho muội. Sư phụ yêu thích danh kiếm trong thiên hạ nên gọi là Kiếm Si.
Lần này cũng do muội tiền cử người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719936/chuong-430.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.