Đường môn chỉ phái một người tới, còn là một thiếu niên, nhưng Hoàng Phủ TuyỆt lập tức biến sắc.
Cho dù chỉ có một người tới nhưng vẫn là đại diện cho ý của Đường môn. Huống chi cái tên Đường Trạch này tuy còn chưa nổi danh trên giang hồ
nhưng Hoàng Phủ TuyỆt lại biết hắn. ĐỆ tử quan môn của Đường lão thái gia, bây giờ đã bái nhập môn hạ của Đường Liên NguyỆt. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hắn sẽ là người kế nhiệm của Đường môn.
“Chào Lạc Hà Tiên Tử.” Đường Trạch cúi đầu nói.
Doãn Lạc Hà cười một tiếng: “Đường Liên NguyỆt phái ngươi tới?”
“Tục danh của lão thái gia, không dám gọi thẳng.” Đường Trạch cung kính nói. Hắn là một thiếu niên không nhiều lời, thậm chí có vẻ hơi ngượng ngùng.
Thế nhưng trong đôi mắt đó lại ẩn giấu mạch nước ngầm khó lòng phát giác. “Ta nhớ ra ngươi rồi. Ngươi là tên trên Anh Hùng yến.” Một giọng nói trẻ
trung khác vang lên. Mọi người quay đầu nhìn lại chỉ thấy một nam tử áo xanh cưỡi một con lừa chậm rãi đi tới. Một con rắn màu xanh quấn trên cổ
hắn, âm u lè lưỡi.
“Ôn gia Tiểu Độc Vật, Ôn Lương.” Đường Trạch lạnh nhạt nói.
“Không sai, chính là ta.” Ôn Lương giơ tay: “Thanh Muội, trở về, đừng dọa mọi người.” Con Thanh Y xà lập tức trườn xuống chui vào trong tay áo của Ôn Lương. Ôn Lương nhìn mọi người, nhíu mày: “Vô Song thành?”
“Ôn gia Ôn Lương, đỆ tử duy nhất của Ôn Hồ Tửu.” Hoàng Phủ TuyỆt cau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719898/chuong-392.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.