Mười một năm trước, Khâm Thiên giám ở phía tây thành, lúc đó phủ đỆ
không lớn nhưng lại có một tòa các nguy nga lộng lẫy hoàn toàn không hợp dựng tại đó.
“Tên gian các đó là Thiên Hạ ĐỆ Nhất các.” Tạ Tuyên ngẩng đầu lên nói. Tòa các có bốn tầng.
Đám người được Tề Thiên Trần dẫn tới Khâm Thiên giám ở phía đông thành tới nơi này. Nhìn gian các, đại đa số mọi người đều không hiểu Tề
Thiên Trần đang nói cái gì.
“Các ngươi có thể vượt qua Đăng Thiên các của Tuyết NguyỆt thành?” Tề Thiên Trần đột nhiên hỏi.
Lôi Vô Kiệt cười một tiếng: “Đương nhiên rồi, ta có thể leo lên tầng cao nhất.”
“Cái gọi Đăng Thiên các tức là một bước lên trời. Các cao nhân sáng lập Tuyết NguyỆt thành có ý tưởng tạo ra Đăng Thiên các, là dựa theo câu nói đó.” Tề Thiên Trần cười nói.
“Năm Thái An Đế thứ ba, do phủ đỆ của Khâm Thiên giám làm trở ngại kế
hoạch xây dựng trường học của Thái An Đế nên bị ban lỆnh dỡ bỏ. Ngày dỡ bỏ, dây phong tỏa màu đen không hiểu sao bị đứt, cát vàng đầy trời, đất đai rung chuyển, ngôi trường gần đó bị lật tung cả nóc. Người tới tháo
dỡ bị đá văng trúng, tổng cộng bốn mươi ba người bị thương, ba người chết. Nhưng ba người này lúc được đưa đi chuẩn bị hậu sự bỗng sống lại như kỳ tích.” Tạ Tuyên nói tiếp đoạn sau nhìn Lý Phàm Tùng.
Lý Phàm Tùng vội vàng xác nhận: “Ngày đó xung quanh Khâm Thiên giám gần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719891/chuong-385.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.