Đại tướng quân phủ.
Diệp Khiếu Ưng ngồi trong thư phòng, trước mặt là con gái mà hắn yêu thương nhất Diệp Nhược Y. Lần này trong cơn mưa gió, bọn họ đứng về
hai trận doanh bất đồng, nhưng người chiến thắng cuối cùng là Diệp Nhược Y. “Phụ thân.” Diệp Nhược Y gọi nhỏ.
Diệp Khiếu Ưng xua tay ngắt lời cô: “Không cần nói gì, lần này ta thua trong tay lũ nhóc các con. Thật ra với tính khí của ta lúc đấy chỉ hận không thể san bằng cung đình, giết sạch bọn họ.”
Diệp Nhược Y lắc đầu: “Phụ thân tuy dũng mãnh nhưng không tàn bạo. Tiêu Sắt đã sớm nhìn thấu điểm này.”
“Đúng vậy, ta xem binh lực, hắn xem lòng người, cho nên hai mươi vạn đại quân bị mấy thằng nhóc vắt mũi chưa sạch thêm một cái chiếu thư tự định tội chẳng hiểu ra sao làm cho lui binh.” Giọng nói của Diệp Khiếu Ưng mang theo vẻ tức giận.
“Tiêu Sắt nói, lúc đó nếu phụ thân không muốn lui như vậy bây giờ trên Thiên Khải thành không phải cắm lá cờ Thần Điểu Đại Phong của hoàng tộc họ Tiêu mà là quân kỳ của Diệp Tự doanh chúng ta.” Diệp Nhược Y lắc đầu nói.
“Đúng vậy, lúc ta cầm đao cũng đã suy nghĩ, chẳng lẽ giết hết những người họ Tiêu này, sau đó ta lên làm hoàng đế? Nhưng mà ta xông trận giết người còn được, làm hoàng đế sao được?” Diệp Khiếu Ưng thở dài:
“Cho nên ta đành bỏ qua. Huống chi nếu năm xưa vương gia tự mình đi chịu chết, như vậy ta cũng chẳng có lý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719887/chuong-381.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.