Đại tổng quản Cẩn Tuyên kinh ngạc: “Thánh chỉ ở đâu ạ?” Minh Đức Đế lạnh nhạt nói: “Trẫm đọc, ngươi tuyên.” Cẩn Tuyên vội vàng cúi đầu: “Tuân lỆnh.”
“Minh Đức Đế năm thứ mười sáu, án mưu phản của Lang Gia Vương.” Minh Đức Đế nhẹ giọng nói.
“Minh Đức Đế năm thứ mười sáu, án mưu phản của Lang Gia Vương.”
Cẩn Tuyên nội công hùng hậu, cất cao giọng lặp lại. Mọi người ở đây không ai không nghe rõ, bọn họ đều ngẩng đầu lên nhìn Minh Đức Đế, không đoán nổi thời khắc này hắn định nói gì tiếp.
“Do trẫm phán đoán sai.” Minh Đức Đế nói tiếp.
Người xung quanh đều kinh hãi, ngay cả Lan NguyỆt Hầu cũng biến sắc: “Hoàng huynh, ngươi làm vậy là ban chiếu tự định tội.”
Quân thần sai chỗ, thiên tai khó lường, chính quyền nguy nan. Chỉ trong ba tình huống cực đoan này thì đế vương mới ban chiếu tự định tội, tự xét lại khuyết điểm để cảnh cáo thiên hạ. Nhưng khi ban chiếu tự định tội phải cực kỳ thận trọng, bởi vì sai lầm của đế vương sẽ bị người sau ghi vào sử
sách không thiếu một chữ, cuối cùng lưu truyền thiên cổ. Từ khi Bắc Ly khai quốc tới giờ chưa từng có hoàng đế nào ban chiếu tự định tội.
“Đọc.” Minh Đức Đế trầm giọng quát với Cẩn Tuyên đang sửng sốt.
Cẩn Tuyên không dám do dự nữa, tiếp tục đọc theo: “Do trẫm phán đoán sai.” Lang Gia quân xôn xao kinh hãi.
Diệp Khiếu Ưng buông đao xuống, cau mày.
“Lang Gia Vương Tiêu Nhược Phong vì dân vì nước,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719886/chuong-380.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.