Thái An điện.
Minh Đức Đế ngủ liền mấy ngày, rốt cuộc cũng mở mắt tỉnh dậy. Đại tổng quản Cẩn Tuyên thấy vậy vội vàng đi tới: “BỆ hạ.”
Minh Đức Đế hắng giọng một cái, nhìn trong điện một lượt rồi hỏi nhỏ: “Thần y Hoa Cẩm không có ở đây à?”
Đại tổng quản Cẩn Tuyên vội vàng đáp: “Sáng sớm hôm nay Hoa Cẩm đã tới đây kiểm tra. Bây giờ cô ấy đang ở chỗ Bạch Vương điện hạ, buổi tối sẽ
về đây chữa cho bỆ hạ.”
“Sùng Nhi à?” Minh Đức Đế gật đầu một cái: “Y thuật của thần y Hoa Cẩm hết sức cao siêu, có lẽ sẽ chữa được mắt cho nó. Còn ta, e rằng không chữa khỏi được rồi.”
Đại tổng quản Cẩn Tuyên cả kinh: “Sao bỆ hạ lại nói những lời này?”
Minh Đức Đế lắc đầu một cái: “Mỗi người đều là một khúc củi, cháy hết cũng là kết thúc. Đốt lửa từ tro bụi, trồng hoa trên đá, chẳng qua chỉ là mộng tưởng hão huyền của phàm nhân mà thôi. Cẩn Tuyên, ngươi ở bên ta từ nhỏ, tới nay đã mấy chục năm, không ai hiểu rõ ta hơn ngươi. Ngươi nói xem, trong số những hoàng tử này, ai là người thích hợp nhất để ngồi lên ngôi đại bảo?”
Đại tổng quản Cẩn Tuyên vội vàng quỳ sụp xuống đất: “Cẩn Tuyên không dám nói bừa!”
“Chẳng qua là trò chuyỆn chút thôi mà. Trẫm bảo ngươi nói, ngươi cứ nói đi.” Minh Đức Đế thở dài: “Nếu ngươi cũng không dám nói chuyỆn này với trẫm. Vậy trẫm thật sự cô đơn rồi.”
Đại tổng quản Cẩn Tuyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719866/chuong-360.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.