Nhan Chiến Thiên làm việc không hỏi thị phi, giết người không hỏi đúng sai, là đại ma đầu mà cả hai phái chính tà trên giang hồ thấy mặt đều phải đi đường vòng. Nhưng chỉ khi nói chuyỆn với Bạch Vương Tiêu Sùng, bất luận giọng điệu hay thần sắc đều mang vẻ hiền từ của một vị sư phụ.
“Có phải tình hình trước mắt đang bất lợi cho chúng ta không?” Nhan Chiến Thiên hỏi.
Tiêu Sùng gật đầu: “Vốn dĩ phân nửa các đại thần trong triều ủng hộ con, nhưng lúc này Tiêu Sở Hà đã về kinh. Hai vị giám quốc và thái sư đều đã thể hiện thái độ, bây giờ bọn họ đều đóng cửa không tiếp khách, không tới mức lập tức phản bội nhưng chắc đang đánh giá tình thế. Còn trong giang hồ, Đường môn, Ám Hà sẽ không ủng hộ chúng ta, con chỉ còn một trợ thủ
là Vô Song thành.”
“Ta không hiểu chuyỆn trong triều đình, còn chuyỆn trên giang hồ, tuy gần đây Vô Song thành có một đỆ tử trẻ tuổi tuyỆt thế, nhưng vẫn còn kém hơn Tuyết NguyỆt thành một chút. Sùng Nhi.” Nhan Chiến Thiên đột nhiên gọi.
Tiêu Sùng vội vàng đáp: “Đại sư phụ, có đồ đỆ.”
“Có lẽ ta không thể giúp ngươi lên ngôi đại bảo, nhưng ta sẽ bảo vỆ ngươi không chết. Bất luận sau này thiên hạ loạn tới mức nào, bất luận đối thủ
của ngươi mạnh tới mức nào, ngươi, tuyỆt đối không chết.” Nhan Chiến Thiên trầm giọng nói.
Tiêu Sùng cúi đầu: “Đa tạ sư phụ.”
Nhan Chiến Thiên đi tới, giơ tay vuốt nhẹ tấm vải trắng trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719856/chuong-350.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.