Bạch Vương phủ.
Mưu sĩ Lăng Thiệu Hàn ngồi trong sân, trước mặt hắn là một người mặc áo trắng cầm kiếm, chính là đỆ tử Tuyết NguyỆt thành Tạ Yên Thụ. Lăng Thiệu Hàn nhìn tờ giấy trong tay, trầm tư một hồi lâu: “Vĩnh An Vương phái ngươi đưa tới à?”
Tạ Yên Thụ cười một tiếng, lấy một cái bánh bao ra cắn: “Chỗ ta không có Vĩnh An Vương hay lục hoàng tử gì cả, nhưng cũng không phải Tiêu sư đỆ
đưa tới, là Diệp cô nương đưa tới.”
“Diệp cô nương?” Lăng Thiệu Hàn ngẩng đầu lên: “Thiên kim của phủ tướng quân, Diệp Nhược Y?”
“Chắc thế.” Tạ Yên Thụ lại cắn một cái bánh bao: “Nói thật, bánh bao của Thiên Khải thành nhà ngươi không ngon bằng Tuyết NguyỆt thành. Bánh bao nhân thịt hình hoa mai của Tuyết NguyỆt thành mới là ngon nhất.”
Lăng Thiệu Hàn chắc cũng cảm thấy không có gì để nói với người trước mặt. Hắn gật đầu một cái: “Làm phiền công tử. Nhờ công tử trở về nói với Diệp cô nương, Thiệu Hàn xin cảm tạ.”
“Mỗi câu này thôi à?” Tạ Yên Thụ nhíu mày.
Lăng Thiệu Hàn cau mày suy nghĩ một chút rồi lại nói: “Còn một câu nữa, tuy muốn bẻ gãy một cánh tay của Bạch Vương, nhưng nếu mắt của Bạch Vương sáng trở lại, sẽ nhiều thêm đôi cánh.”
“Nghe chẳng hiểu gì cả. Nhưng chắc Diệp cô nương sẽ hiểu.” Tạ Yên Thụ ăn bánh bao xong chắp tay: “Cáo từ.”
"Tiễn khách." Lăng Thiệu Hàn gật đầu nói.
Sau khi Tạ Yên Thụ đi khỏi, cửu hoàng tử đi từ trong thư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719855/chuong-349.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.