Tư Không Thiên Lạc lười tính toán có hay không với Diệp Nhược Y và Tiêu Sắt, một mình ngồi trên nóc nhà. Rất nhiều ngày nhiều đêm trước cô cũng nằm trên nóc nhà của Tuyết NguyỆt thành như vậy, ngắm trăng tròn bay lên trên đỉnh Thương Sơn. Lúc đó cô rất tò mò liệu Thiên Khải thành trông như thế nào, nhưng khi thật sự tới nơi mới phát hiện Thiên Khải thành thật ra không tốt chút nào.
“Lúc nào mới về được đây.” Tư Không Thiên Lạc nhìn về xa xăm lẩm bẩm, đột nhiên trông thấy phía xa dường như có một bóng người hạ xuống Vĩnh An Vương phủ. Tư Không Thiên Lạc nắm chặt Tư Không Thiên Lạc, hạ
giọng mắng: “Đúng là đám ruồi bọ đuổi cũng không đi.”
Người nọ sau khi hạ xuống Vĩnh An Vương phủ bèn lao nhanh theo hướng sảnh chính, dọc đường tránh tất cả những thủ vỆ, ngay lúc sắp bước vào sảnh chính lại bị một mũi thương cản đường. Tư Không Thiên Lạc khoanh
tay đứng trên mái hiên, cúi người nhìn kẻ bên dưới: “Một cô gái xinh đẹp như vậy, sao lại phải làm sát thủ?”
Người tới mặc áo lông cáo màu trắng, mái tóc cũng trắng như tuyết, dung nhan tuyỆt sắc nhưng lạnh lùng, cô ngẩng đầu lên lạnh nhạt nhìn Tư
Không Thiên Lạc: “Chu Tước.”
Tư Không Thiên Lạc tung người nhảy một cái, mũi chân giẫm lên cán thương, ngạo nghễ nhìn cô gái: “Ám Hà các ngươi đều thích dùng danh danh hiệu gọi nhau à? Đúng, ta là Chu Tước, ngươi là gì?”
“Bạch Hổ.” Cô gái lạnh lùng đáp.
Tư Không Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719848/chuong-342.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.