“Ngươi nói ngươi muốn noi theo sư phụ ngươi, dùng bảy đao giết người?” Lôi Vô Kiệt nhảy tới, kiếm đã tới trước ngực Tạ Cựu Thành: “Ngươi có thể dùng bảy đao giết ta không?”
“Có lẽ là không, nhưng ta muốn thử.” Tạ Cựu Thành mỉm cười, cũng rút đao lao tới.
Lôi Vô Kiệt dùng tâm ngự kiếm, còn nhắm hai mắt lại, mỗi kiếm đâm ra đều cực kỳ nhanh chóng quyết đoán. Trong mắt hắn, lúc này hắn và Tạ
Cựu Thành đang đứng trên một băng nguyên trống trải, thiên địa vạn vật không còn thứ gì, chỉ có một đao, một kiếm.
Đao tới, kiếm lên.
Chỉ trong giây lát, Lôi Vô Kiệt đã thu kiếm áo đỏ phất phới, khóe miệng hơi nhếch lên: “Đã tới đao thứ tám.”
Tạ Cựu Thành cúi đầu nhìn ống tay áo rách nát: “Tốt lắm!” Hắn cầm đao, vạch một cái lên cánh tay mình, máu tươi chảy ra nhuộm đỏ thân đao.
Lôi Vô Kiệt lẳng lặng nhìn hắn, hắn từng nghe chuyỆn đao khách dùng máu tế đao như vậy, khi đao của bọn họ gặp máu, sát tính sẽ càng mạnh mẽ.
Thì đã sao?
Lôi Vô Kiệt lại xuất một kiếm. Dùng Kiếm Tâm quyết ngự kiếm.
Kiếm chiêu lại được truyền thụ từ Lôi môn. Bình Địa Nhất Thanh Lôi!
Tạ Cựu Thành cầm đao lao thẳng tới, quần áo trên người bị nổ tan vẫn như không cảm giác được. Hắn nở nụ cười thâm độc, đó là nụ cười của sát thủ khi thấy con mồi sắp chết.
Đứng đầu trong đao pháp của Ám Hà Tạ gia, Sát Thần.
Tạ Cựu Thành vung mạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719845/chuong-339.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.