Đám người Tiêu Sắt được người hầu dẫn lên tầng. Tầng dưới của Thiên Kim Thai là sòng bạc, tầng trên lại là gian phòng thanh nhã, chỉ có điều âm thanh vang lên trong phòng... có vẻ không được thanh nhã cho lắm.
Tư Không Thiên Lạc đỏ mặt nhỏ giọng nói: “Đây là nơi không thô tục mà ngươi nói đấy à?”
“Ăn uống chơi gái đánh cược đều là dục vọng của con người.” Tiêu Sắt hơi ngượng ngùng nhưng vẫn cố nghiêm túc: “Đại tục tức đại nhã, Điêu Lâu Tiểu Trúc cố khoác vẻ phong nhã lên mình mới là thô tục.”
“Đến rồi.” Người hầu dừng lại, cúi người nhường lối. Trên tấm biển của gian nhà viết hai chữ - Tiêu Kim. “Mời các vị.” Cửu Cửu Đạo đẩy cửa ra.
Tư Không Thiên Lạc nhớ lại những âm thanh vang lên trong các gian phòng trước, không nhịn được quay đầu sang một bên, chỉ e thấy thứ
không nên thấy.
“Lục hoàng tử, tạm biệt đã bốn năm, nhưng phong thái vẫn hiên ngang như xưa.”
Không có tiếng oanh oanh yến yến mà là một giọng nam trầm trầm. Tư Không Thiên Lạc quay đầu nhìn sang, phát hiện một người mặc y phục sáng
sủa, bên hông đeo một cái đai bạc, hai bên là hai cô gái tuyỆt sắc, đang châm trà
quạt gió cho hắn.
Cửu Cửu Đạo thức thời tránh sang một bên, đám người Tiêu Sắt đi vào trong phòng. Tiêu Sắt lười biếng nói: “Nhị Gia vẫn mạnh khỏe chứ? Ta đột nhiên viếng thăng, chẳng hay có khiến ngươi mất nhã hứng không?”
Nam tử phúc hậu mỉm cười, nâng chén trà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719816/chuong-310.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.