Chỉ trong một ngày, tin tức liên quan tới Vĩnh An Vương hiện tại, lục hoàng tử Thiên Khải năm xưa trở về đã lan khắp tòa thành. Đương nhiên cho dù không lan truyền, mọi người cũng có thể chứng kiến.
Vì hắn vẫn như mỗi ngày của bốn năm về trước, cưỡi ngựa giẫm khắp thành trì, khiến tuyết bay đầy đất.
Cứ như hắn vẫn là lục hoàng tử Tiêu Sở Hà năm xưa, không có gì thay đổi.
Hắn cưỡi ngựa chạy qua Vĩnh An Vương Phủ, đó là căn phủ vừa được xây dựng, rộng lớn khí phách, còn tinh xảo mỹ lệ hơn Bạch Vương phủ hay Xích Vương phủ nhiều. Nhưng cửa phủ đóng chặt, chỉ có vài con chim sẻ hạ xuống bậc thang ngoài cửa, có phần thê lương.
“Vĩnh An Vương?” Tiêu Sắt hừ lạnh một tiếng: “An cái mẹ nhà ngươi!”
Hắn vung roi ngựa, chạy thẳng qua cửa vương phủ, không hề quay đầu lại.
Những người khác đương nhiên không thể phi ngựa trong Thiên Khải thành không chút cố kỵ như hắn. Khi tới cửa thành, một ngàn Diệp Tự doanh lập tức quay đầu, trừ Diệp Nhược Y ra tất cả đều trở về quân thành Ninh Chỉ. Còn Diệp Nhược Y cũng tạm biệt Tư Không Thiên Lạc, Tiêu Sắt, trở về phủ tướng quân. Một ngàn ba trăm Hổ Bí lang chạy qua chạy lại suốt mấy ngày đêm, kết quả còn chưa rút đao tới một lần, cảm thấy buồn bực không thôi. Có điều sau khi theo chân Tiêu Sắt về Thiên Khải thành, gầm lên điên cuồng một hồi, lại cảm thấy trong lòng sảng khoái. Dù sao không phải ai cũng có cơ hội rút đao gào thét với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369488/chuong-307.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.