Tiếng vó ngựa càng lúc càng vang dội, Lan Nguyệt Hầu cảm thấy toàn bộ mặt đất dưới chân đang rung chuyển. Hắn nhanh chóng đoán ra đội quân đang phi ngựa về phía mình là ai.
Song Đao Diệp Tự doanh.
Lan Nguyệt Hầu đặt tay lên cán đao, thần sắc nghiêm túc. Tuy là giám quốc cao quý nhưng hắn tự biết có một số người hắn không thể khống chế -- đại tướng quân Bắc Ly Diệp Khiếu Ưng. Thế nhưng ngay sau đó hắn thấy bộ áo lục dẫn đầu đội quân đó, mi mắt của Lan Nguyệt Hầu dần giãn ra, tay cầm đao cũng hạ xuống. Đúng như dự đoán, khi tới gần bọn họ, Diệp Tự doanh đột nhiên giảm tốc độ rồi từ từ dừng lại. Lan Nguyệt Hầu suy tư nhìn cô gái áo trắng thúc ngựa đi theo Diệp Nhược Y. Ngày trước khi hắn muốn dẫn Tiêu Sắt đi, cô gái cầm trường thương đã ngăn cản, sắc mặt đầy quật cường.
“Hầu gia.” Diệp Nhược Y chắp tay cung kính nói.
“Diệp tiểu thư đúng là hổ phụ không sinh khuyển nữ, thường nghe thân thể ngươi yếu ớt, muốn đứng lâu cũng phải gắng gượng. Thế nhưng không ngờ khi ngươi thúc ngựa phi nước đại khí thế hoàn toàn không thua kém phụ thân của ngươi.” Lan Nguyệt Hầu mỉm cười.
Diệp Nhược Y cũng mỉm cười lễ phép, cúi đầu nói: “Lan Nguyệt Hầu quá khen. Lần này ta tự tiện rời Thiên Khải, mong hầu giá thứ lỗi.”
“Không sao.” Lan Nguyệt Hầu xua tay: “Ngươi là bằng hữu của Sở Hà từ nhỏ, ta tin tưởng ngươi.”
Diệp Nhược Y mỉm cười yêu kiều: “Cho nên ý của hầu gia là, không tin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369487/chuong-306.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.