“Ngươi giết được bao nhiêu người, ba trăm? Năm trăm? Hay là một ngàn?” Trần Hổ nhìn cô gái cầm thương qua lại giữa Lạc Thành quân, phẫn nộ quát. Lúc này Trần Hổ tóc tai bù xù, áo giáp vỡ nát, đã vài lần hắn lao lên muốn ngăn cản Tư Không Thiên Lạc, đều suýt nữa bỏ mạng dưới mũi thương của cô.
Tư Không Thiên Lạc nhẹ nhàng nhảy lên, xuất cước đá văng một binh sĩ lao về phía mình. Cô nhìn Trần Hổ, ánh mắt bình tĩnh: “Ngươi có thể thấy, ta không muốn giết người.”
Trần Hổ cười nhạt: “Trên chiến trường không ai vì sự nhân từ của đối phương mà nhân từ cả.”
“Vậy ta sẽ giết ngươi.” Thân hình Tư Không Thiên Lạc lóe lên, trường thương vung thẳng xuống.
Trần Hổ giơ trường đao lên đỡ, bị ép tới mức lún xuống đất, hắn cười thảm nói: “Không, ngươi đã không kịp rồi.”
Tư Không Thiên Lạc thu thương, cô cảm nhận được mặt đất đang rung khẽ, đám lính Lạc Thành quân giết tới đỏ cả mắt cũng dừng lại. Bọn họ đột nhiên quay đầu, thấy một đội nhân mã đang chạy về phía này.
Tiếp viện của Lạc Thành quân.
Tư Không Thiên Lạc nhíu mày, bởi vì vì viện quân không phải chỉ một ngàn người, mà ròng rã ba ngàn người.
Tướng sĩ cầm đầu dáng vẻ cực kỳ khôi ngô, gương mặt có một vết sẹo đao kéo dài khắp cả khuôn mặt, trông rất hung dữu. Hắn nhìn dáng vẻ chật vật của Trần Hổ, ché nhạo nói: “Nghe lính của ngươi nói nghiêm trọng như vậy ta còn tưởng gặp đại quân Nam Quyết chứ. Hóa ra là một con nhóc, một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369480/chuong-299.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.