Lô Ngọc Địch đi tới trước mặt Lôi Vô Kiệt: “Ta vốn không muốn giết ngươi.”
“Nhưng câu tiếp theo mới là lời ngươi muốn nói.” Lôi Vô Kiệt không ngầng đầu, nhìn máu của mình nhuộm đỏ bãi cỏ trước mắt.
Lôi Vô Kiệt không phản đối, tiếp tục nói: “Thực lực của ngươi vượt ngoài tưởng tượng của ta. Nếu để mặc cho ngươi tiếp tục như vậy, có lẽ sau này Vô Song sư đệ thật sự có địch thủ, ta không cho phép chuyện như vậy xảy ra.”
“Đúng là Vô Sỉ thành.” Lôi Vô Kiệt dld nói.
“Chết đi.” Lôi Vô Kiệt chợt vung trường thương đâm thẳng xuống.
Lôi Vô Kiệt nhắm hai mắt lại, với năng lực của hắn, có thể giao chiến một kiếm với Tống Yến Hồi khiến hai bên cùng bị thương đã là dốc hết sức lực rồi. Lúc này đừng nói rút kiếm tỷ thí với Lô Ngọc Địch, hắn thậm chí không còn sức đứng lên.
Tiêu Sắt à, không được thấy ngươi bước vào tòa thành đó rồi.
Tiêu Sắt à, phải chăm sóc thật tốt cho Diệp cô nương đấy.
Tiêu Sắt à, đừng có chết.
“Sư huynh cẩn thận!” Đột nhiên có đệ tử Vô Song thành gầm lên: “Có ám khí!”
Lô Ngọc Địch nhướn mày, đúng là nghe thấy có tiếng xé gió bay tới, nhắm thẳng về phía mình. Hắn nhanh chóng thối lui ba bước, vung trường thương chém ám khí kia thành hai nửa.
Trong ám khí kia có chất lỏng tỏa ra.
“Có độc?” Lô Ngọc Địch tiếp tục lùi lại ba nước, thầm nhủ: Chắc là Đường Liên tới.
Thế nhưng trong không trung lại tràn ngập một mùi vị kỳ quái
Hình như là mùi thịt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369479/chuong-298.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.