“Lần này may mà hầu gia quen với quý nhân, chạy suốt đêm về đây mới bảo vệ được bệ hạ bình an.” Ngoài Thái An điện, quốc sư Tề Thiên Trần ôm phất trần, hơi cúi đầu nói với Lan Nguyệt Hầu.
Lan Nguyệt Hầu đáp lễ: “Quốc sư quá khen, cho dù ta không dẫn tiểu thần y về, chắc quốc sư cũng có cách khác.”
Tề Thiên Trần gật đầu một cái, không hề nghiêm tốn: “Nhưng còn một việc, có lẽ lại phải nhờ Lan Nguyệt Hầu đi một chuyến?”
Lan Nguyệt Hầu ngây ra hỏi: “Sao ta lại phải ra ngoài nữa? Ta vừa mới về mà? Ta là giám quốc mà bệ hạ đích thân lựa chọn, không ở lại Thiên Khải thành quản lý quốc gia đại sự, còn chạy ra ngoài làm gì?”
“Người kia, rời khỏi Tuyết Nguyệt thành rồi.” Tề Thiên Trần chậm rãi nói.
Lan Nguyệt Hầu cả kinh: “Cái gì? Hắn rời khỏi rồi?”
“Hơn nữa hình như chỉ đi có một mình.” Tề Thiên Trần bổ sung: “Người của Tuyết Nguyệt thành không đi cùng hắn.”
Lan Nguyệt Hầu lại kinh ngạc.
“Sau đó, bất luận giang hồ hay triều đình, rất nhiều người âm thầm hành động.” Tề Thiên Trần nói câu cuối cùng.
Lan Nguyệt Hầu không nhịn nổi nữa, hét lớn một tiếng: “Lê Trường Thanh!”
Nghe tiếng gọi của hắn, cận vệ tùy tùng bên cạnh hoàng thượng, thượng úy Hổ Bí đại nội Lê Trường Thanh từ trong Thái An điện đi ra, nói: “Hầu gia, sao đột nhiên lại gọi ta? Bệ hạ còn đang ngủ say, đừng quấy rầy người.”
“Lê Trường Thanh, ta hỏi ngươi. Bây giờ Hổ Bí lang có tất cả bao nhiêu người?” Lan Nguyệt Hầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369473/chuong-292.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.