“Mưa rồi.” Nam tử áo đen cầm dù ngẩng đầu lên nhìn trời, lạnh nhạt nói.
Sau lưng hắn là vài chục sát thủ tay cầm dù đen mang theo đao kiếm.
Trên giang hồ, bọn họ là những kẻ mà người ta nghe danh cũng kinh hồn táng đảm, một người một kiếm là có thể lấy đầu của cao thủ tuyệt đỉnh. Vài điều động vài chục sát thủ như vậy không rõ là muốn giết người quan trọng tới nhường nào. Mỗi người trong số họ đều cầm một bức vẽ trông rất sống động, trên bức vẽ là một gương mặt trẻ tuổi.
“Chư vị nhớ kỹ chưa?” Nam tử cầm đầu hỏi.
Không ai trả lời hắn, đám sát thủ chỉ lẳng lặng cầm bức vẽ trong tay đưa vào trong mưa gió.
“Đi thôi.” Nam tử cầm đầu thu cây dù đen lại, xoay người nhảy lên ngựa. “Đi!”
Vài chục con tuấn mã đạp mưa đap gió phóng đi, chỉ để lại những bức họa vứt đầy đất bị nước mưa thấm đẫm. Mực trên tranh đã bị nhòa, chỉ thấy loáng thoáng một hàng chữ.
Vĩnh An Vương Tiêu Sở Hà, giết không tha!
Vô Song thành, Lô Ngọc Địch kéo thấp mũ trùm đầu xuống, nhìn Vô Song tới tiễn, cười nói: “Lần này không cho đệ ra tay, có phải đệ uất ức lắm không?”
Vô Song cõng hộp kiếm nhún vai một cái: “Ta là át chủ bài của bên chúng ta, sao lại tùy tiện xuất thủ được. Ta hiểu đạo lý này.”
“Không phải, không cho đệ ra tay là sợ đệ nhớ sai dung mạo của người cần giết.”Lô Ngọc Địch nghiêm trang nói.
Vô Song lắc đầu nói: “Ta nhớ mặt hắn, ta từng gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369472/chuong-291.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.