Kiếm Tâm trủng, Kiếm các.
Lão trủng chủ mái tóc hoa râm ngồi đó, nhìn nhà thông gia đột nhiên tới bái kiến: “Lôi bảo chủ đột nhiên tới đây có chuyện gì?”
Người bên dưới khí vũ phi phàm nhưng ống tay áo bên phải trống rỗng, chính là Lôi Vân Hạc vừa nhận chức bảo chủ Lôi gia bảo cách đây không lâu. Lôi Vân Hạc mỉm cười nhìn những bức tranh trên tường: “Đã là thông gia, tới thăm hỏi một chút là chuyện bình thường mà?”
“Nhiều năm như vậy rồi, sao hôm nay lại tới thăm?” Lý Tổ Vương lắc đầu cười nói.
Ánh mắt Lôi Vân Hạc vẫn dừng trên những bức tranh kia, mỗi bức tranh vẽ một thanh kiếm tuyệt đẹp: “Đây là thập đại danh kiếm trong truyền thuyết ư?”
“Đúng.” Lý Tổ Vương gật đầu.
“Hạng mười trong kiếm phổ, Vô Ưu. Thanh kiếm trắng noãn như ngọc, thân kiếm mỏng manh thanh nhã, không giống kiếm chốn nhân gian mà mang phong thái tiên nhân, hiện không rõ truyền nhân.”
“Hạng chín trong kiếm phổ, Sương Tuyết. Danh là thư hùng song kiếm, sương mùa thu, tuyết mùa đông. Một thanh kiếm riêng thì bình thường, nhưng song kiếm hợp bích lại có thần uy, hiện không rõ truyền nhân.”
“Hạng tám trong kiếm phổ, Hạo Khuyết. Thanh kiếm này có thể xưng là thanh kiếm chính khí đệ nhất nhân gian, hiện đang được cất trong Thiên Kiếm các ở Thiên Khải thành, có kiếm nô trông giữ, là bội kiếm tùy thân của đại đô hộ Bắc Ly, hiện không rõ truyền nhân.”
“Hạng bảy trong kiếm phổ, Động Thiên Sơn. Thanh kiếm này có kiếm khí mênh mông vô tận, một kiếm xuất ra, động thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369463/chuong-282.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.