Bất tri bất giác, đã tới mùa đông.
Tuyết Nguyệt thành cũng nghênh đón trận tuyết đầu tiên trong mùa đông.
“Hạ quan phong, thượng quan hoa, Thương Sơn tuyết, Nhị Hải nguyệt.” Tư Không Trường Phong ngồi trên ghế đá cạnh gian nhà cỏ ở Thương Sơn nói: “Bốn cảnh sắc của Tuyết Nguyệt thành, hình như ngươi chưa từng thấy trăng trên Nhị Hải.”
“Trăng trên Nhị Hải, bốn mùa đều thấy được.” Tiêu Sắt ngồi đối diện với hắn lạnh nhạt nói.
“Đúng vậy, vì bốn mùa đều thấy được nên lúc nào cũng có thể tới xem, thế nhưng năm này lại năm khác, chỉ còn lại trăng trên Nhị Hải là chưa được thấy. Chuyện trên thế gian này cũng theo đạo lý đó thôi.” Tư Không Trường Phong giơ tay phải ra, ngắm nhìn bông tuyết tan chảy trong tay hắn: “Gần đây ngươi luyện công ra sao?”
“Vừa qua bước đầu tiên.” Tiêu Sắt đáp: “Có hơi chậm. Có điều dựa vào luồng chân khí mà Mạc Y tặng cho, vẫn miễn cưỡng duy trì ở Kim Cương Phàm Cảnh.”
“Không biết tên Cơ Nhược Phong kia đi đâu. Chẳng biết hắn thuộc phái nào, sư thừa là ai mà lại tinh thông gần tám phần mười công phu trong thiên hạ, hắn truyền nội công tâm pháp nào cho ngươi?” Tư Không Trường Phong hỏi.
“Hoàng Long sơn, Bát Quái Tâm Môn.” Tiêu Sắt đáp.
Tư Không Thiên Lạc ngạc nhiên: “Tâm pháp Đạo môn? Hoàng Long sơn? Chẳng phải Hoàng Long sơn đã tuyệt tích mấy chục năm rồi à?”
Tiêu Sắt lắc đầu: “Ta cũng không biết, lần này về nghe nói Kim Bảng đã thay đổi, chắc sư phụ ta cũng đã về. Trong lòng ta còn rất nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369462/chuong-281.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.