Âm trung siêu thoát, thần tượng bất minh, quỷ quan vô tính, tam sơn vô danh.
Tên là tiên nhưng thực ra là quỷ.
Không mượn uy của đại đạo mà dùng lực lượng âm quỷ.
Khi trăng lên, âm lực trong thiên hạ cường thịnh nhất, dương khí suy yếu nhất. Mạc Y đứng trên đỉnh các, từ trên cao nhìn xuống mọi người. Ánh mắt đó lạnh lùng như nhìn người chết.
“Quốc sư, lại phải liều mạng rồi.” Bách Lý Đông Quân cao giọng nói.
Tề Thiên Trần nâng song chỉ, râu tóc dựng đứng lên trời, hắn đã là một ông lão nhưng giọng nói vẫn đầy khí khái thiếu niên: “Cầu người được người, cũng có thể ngậm cười nơi chín suối. Ta đã là lão già sắp chết, liều mạng với kẻ khác là ta được lợi rồi.”
Bách Lý Đông Quân đột nhiên vỗ vai Lôi Vô Kiệt một cái, truyền một phần chân khí còn sót lại cho Lôi Vô Kiệt: “Ngươi được lắm, rất giống phụ thân của ngươi, cũng rất giống tỷ tỷ của ngươi. Đáng tiếc không mấy người được chứng kiến trận chiến này, nếu không ngươi cũng có thể đánh một trận mà nổi danh.”
“Lên!” Lôi Vô Kiệt không kiềm chế nữa, lao thẳng tới.
Bách Lý Đông Quân và Tề Thiên Trần cũng nhảy lên theo Lôi Vô Kiệt.
Trong mắt của bọn họ như bừng cháy.
Còn trong ánh mắt của Mạc Y lại là băng đá đã đông cứng cả trăm ngàn năm, cô quạnh, lạnh lẽo; không mang chút tình cảm nào, không chút dao động nào.
Hắn chỉ giơ một ngón tay nhưng cản được một đòn hợp lực của cả ba.
Tiêu Sắt đứng dưới gian các, khép chặt cổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369457/chuong-276.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.