Từ khi trở thành đại đệ tử của Tuyết Nguyệt thành, Đường Liên đã trải qua không biết bao nhiêu trận chiến sinh tử, nhưng từ trước tới nay hắn chưa từng có cảm giác như bây giờ, cảm thấy cái chết tới nhanh như vậy, không có chút cơ hội phản kháng.
Trên người hắn còn cất giấu vài chục loại ám khí.
Quyền pháp của hắn mới thi triển thế thứ nhất.
Thế nhưng hắn không có chút cơ hội nào để phóng một món ám khí hay thi triển một chiêu quyền pháp. Hắn thậm chí không thể có viện binh, bọn Lôi Vô Kiệt không thể chạy tới vào lúc này, mà cho dù có tới, Đường Liên cũng sẽ khuyên bọn họ mau mau chạy trốn, đừng quay đầu lại!
Mạc Y này vốn không phải hải ngoại tiên nhân gì, mà là một tên ma quỷ!
“Hóa ra là vậy à?” Đường Liên khẽ thở dài, nhắm hai mắt lại.
Ống tay áo của Mạc Y đã đánh tới trước ngực hắn.
Thế nhưng đột nhiên có một luồng quyền phong đập thẳng xuống đầu Mạc Y!
Uy thế chiêu quyền này mạnh hơn Đường Liên lúc vừa rồi không chỉ mười lần, ngay cả Mạc Y cũng không thể khinh thường, đành thu ống tay áo, nhẹ nhàng phất lên, hóa giải luồng quyền phong kia.
Đường Liên lảo đảo rơi xuống đất, hắn mừng rỡ nhìn xung quanh. Hắn rất quen với luồng quyền phong đó, lớn tiếng hô: “Sư phụ!”
“Hắn tỉnh rồi à?” Mạc Y khẽ cau mày, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không thể nào, nếu đã tỉnh thì phải ra ngoài tìm ta từ lâu rồi mới đúng chứ.”
Quả nhiên, sau một luồng quyền phong đó không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369448/chuong-267.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.