Người mặc áo lục, miệng cười chúm chím, mái tóc phất phơ, nhẹ nhàng bước tới, càng thêm ôn nhu.
Hóa ra bóng người mà Tư Không Thiên Lạc thấy lúc múa thương đúng là cô ấy.
Diệp Nhược Y, con gái Diệp Khiếu Ưng.
Chẳng trách cô ấy nói mình biết xem sao, cô coi như nửa đệ tử của giam chính Khâm Thiên giám Tề Thiên Trần. Nếu bàn về thuật xem sao, trong thiên hạ khó tìm ra ai lợi hại hơn Tề Thiên Trần.
“Sao ngươi lại tới đây?” Người hỏi câu này là Đường Liên, giọng điệu không được tốt. Mặc dù từng quen biết, thậm chí trải qua sinh tử với nhau, nhưng thái độ của Diệp Khiếu Ưng trong Lôi gia bảo khiến hắn thầm cảnh giác.
“Đương nhiên là để giúp hắn.” Diệp Nhược Y nhìn Tiêu Sắt, lạnh lùng nói: “Ta không biết phụ thân nghĩ ra sao, ta chỉ muốn giúp hắn trở về Thiên Khải.”
“Chỉ vì hồi bé ta từng giúp ngươi?” Tiêu Sắt hỏi.
“Không.” Gió biển vén làn tóc của Diệp Nhược Y lên, cô gẩy nhẹ một cái: “Bởi vì chúng ta là bằng hữu.”
“Đúng, ngươi là hữu.” Cuối cùng Lôi Vô Kiệt chen miệng vào: “Vì bằng hữu thì đi cả ngàn dặm tới tương trợ cũng là việc nên làm, mọi người bàn bạc chút xem lúc nào khởi hành.”
Tư Không Thiên Lạc gõ nhẹ mũi thương vào sau eo Lôi Vô Kiệt: “Ngươi vui quá nhỉ.”
Diệp Nhược Y nhìn Lôi Vô Kiệt, cười khẽ: “Đã lâu không gặp.”
Lôi Vô Kiệt đỏ mặt, gật đầu một cái: “Đúng vậy, đã lâu không gặp. Cô vẫn đẹp như xưa.”
Lúng túng.
Bầu không khí lúng túng lập tức lan khắp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369443/chuong-262.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.