Đô đốc đại nhân chậm rãi rút kiếm ra: “Hy vọng sau này ngươi vẫn nhớ những lời vừa rồi.”
Nam tử áo xám hạ giọng nói: “Ta vẫn nhớ tên ngươi, đô đốc hải quân phủ Cao Thành, Hàn Thừa Chí.”
“Được!” Hàn Thừa Chí đột nhiên giơ kiếm lên cao: “Giương cung!”
Tất cả hải quân trên thuyền quan lập tức kéo căng dây cung, mũi tên nhắm thẳng chân trời, vận sức chờ bắn. Gần như cùng lúc đó, thuyền Quốc Thông phủ bên cạnh cũng giương cung tên trên tay.
Xem ra suy nghĩ của bọn họ giống nhau. Chỉ cần giết chết người trên thuyền kia, có trả giá cao hơn nữa cũng đáng!
Mộc Xuân Phong chứng kiến biến hóa trên hai chiếc thuyền đối diện, đôi mắt căng thẳng, hắn vung ống tay áo, cao giọng quát: “Giương cung!”
Hộ vệ trên thuyền không hề do dự, không chút cố kỵ hai chiếc thuyền quan đối diện. Đây là sức mạnh của Thanh Châu Mộc gia, ngươi là thuyền quan thì đã sao, một khi cản đường Mộc gia, chỉ có nước bị quét văng.
“Bảo mọi người lui về khoang thuyền đi.” Tiêu Sắt đột nhiên nói.
Mộc Xuân Phong không hiểu: “Vì sao?”
“Cung tên không có mắt, đến lúc đó chắc chắn sẽ có người chết. Cùng là tính mạng, ta không quý giá hơn chút nào. Đừng khiến nhiều người chết chỉ vì bảo vệ ta.” Tiêu Sắt lạnh nhạt nói.
Mộc Xuân Phong chỉ suy nghĩ trong chốc lát rồi gật đầu: “Ngươi nói đúng, tất cả cẩn thận lui vào trong khoang thuyền, cầm thuẫn bảo vệ mình cho tốt.” Những hộ vệ kia vẫn không hề do dự, lập tức cảnh giác cầm cung tên lùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369430/chuong-249.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.