Trên đường núi, một thư đồng cõng một thanh kiếm dắt một con ngựa màu đỏ thẫm chậm rãi đi trên đường. Trên lưng con ngựa đỏ thẫm là một người trẻ tuổi cõng rương sách, tay trái cầm một cọng cỏ đuôi ngựa, gãi đầu không chút lo âu.
“Công tử, lần này chúng ta đi đâu?” Thư đồng hỏi.
“Thiên hạ tứ thành, bắc Thiên Khải, nam Tuyết Nguyệt, tây Mộ Lương, đông Vô Song. Thiên Khải thành để đi cuối cùng, Tuyết Nguyệt thành từng tới rồi, Mộ Lương thành thì không dám đến, chúng ta qua Vô Song thành thôi.” Thư sinh nói.
“Nghe nói Vô Song thành không cho phép người bình thường vào, chúng ta vào thế nào được?” Thư đồng lấy làm khó hiểu.
“Ngốc, người ta không cho ngươi vào thì ngươi không vào à? Lao vào, lao không được thì lẻn vào. Nghe nói bọn họ vừa thay một thành chủ trẻ tuổi, nghe nói còn trẻ hơn ta, hơn nữa cũng là cao thủ dùng kiếm. Rốt cuộc lợi hại tới mức nào, ta đang rất muốn chứng kiến đây.” Thư sinh nói.
Thư đồng gật đầu: “Được rồi, vậy chúng ta tới Vô Song thành. Có điều thời gian tới công tử nên luyện kiếm cho tốt đi.”
“Đợi đã.” Thư sinh đột nhiên cất quyển sách đi, cọng cỏ đuôi ngựa trong tay đang vẫy vẫy nhưng lúc này chỉ còn cọng trống rỗng.
Một làn gió thổi qua cắt đứt cọng cỏ.
Phong kình thật lợi hại.
Trong phong kình có kiếm khí!
Thư sinh bật người dậy, không còn vẻ lười biếng lúc trước, nghiêm mặt nói: “Phi Hiên, cẩn thận!”
Hai người này đương nhiên là Lý Phàm Tùng và Phi Hiên phụng lệnh sư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369411/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.