Nghe Tiêu Sắt nói ba chữ ‘thuốc tráng dương’, gương mặt Mộc Xuân Phong cũng hơi ửng đỏ. Hắn ho nhẹ một tiếng: “Cái này, nói trắng ra thì đúng như lời Tiêu Sắt.”
“Bệnh này khó chữa lắm à?” Lôi Vô Kiệt nghi hoặc nói.
Tiêu Sắt lắc đầu nói: “Ngươi còn trẻ, không hiểu.”
Đường Liên cau mày: “Thật ra ta nghe cũng không hiểu.”
Tiêu Sắt bất đắc dĩ giang hai tay: “Hóa ra chỉ mình ta hiểu? Các ngươi như vậy khiến ta rất lúng túng, thật ra ta chỉ hiểu biết nhiều thôi.”
Mộc Xuân Phong thở dài một tiếng nói: “Đại ca ta tuổi đã không nhỏ, hắn trời sinh tính cách phong lưu, khi còn trẻ không biết cách tiết chế nên giờ thân thể không được tốt. Đã mời rất nhiều danh y tới, ban đầu còn có tác dụng nhưng sau càng ngày càng nghiêm trọng. Ta tra khắp các sách cổ, tìm được một vị thuốc cần có ba loại mật rắn Kim Tuyến, Ngân Y, Thiết Lưu Ly. Nếu muốn gom đủ phải tới đảo Tam Xà. Ta bèn hỏi mượn phụ thân một chiếc thuyền dài Tuyết Tùng, một mặt là để chữa bệnh cho gia huynh, mặt khác là giống ba vị, muốn chứng kiến cảnh đẹp tuyệt mỹ trên thế gian.”
“Kim Tuyến, Ngân Y, Thiết Lưu Ly?” Đường Liên trầm ngâm nói: “Kim Tuyến xà dễ tìm, Ngân Y xà khó tìm, còn Thiết Lưu Ly, đây là loại rắn gì?”
“Đảo Tam Xà chia làm đảo Kim Xà, đảo Ngân Xà và đảo Lưu Ly. Thiết Lưu Ly ở trên đảo Lưu Ly. Nghe nói là một con rắn lớn cực dài, đã sống tới vài trăm năm, chỉ chờ ngày cưỡi mây hóa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369383/chuong-202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.