Hai tên xà thủ dẫn ba người lên thuyền, nhìn từ xa chiếc thuyền dài Tuyết Tùng này đã rất to lớn, nhưng khi thật sự đặt chân lên thuyền mới cực kỳ chấn động.
“Giữ miệng một chút, đừng có làm mất mặt đấy.” Tiêu Sắt lạnh lùng nói.
Lôi Vô Kiệt vẫn lộ vẻ thán phục: “Ta sống ở Giang Nam từ nhỏ, thuyền bè lớn nhất từng thấy chỉ là thuyền rồng bên hồ, ngươi không cho phép ta cảm thán chút à?”
Đường Liên ho nhẹ một tiếng: “Có tên ngu ngốc làm nền cũng tốt.”
Ba người cứ thế được dẫn lên boong thuyền. Trên thuyền gió nhẹ thổi tới mang theo mùi tanh của biển nhàn nhạt. Tiêu Sắt khoanh tay trong áo, ho nhẹ một tiếng.
“Không sao chứ?” Lôi Vô Kiệt hỏi.
“Không sao.” Tiêu Sắt lấy từ trong áo ra một viên thuốc bỏ vào miệng.
“Các vị chờ ở đây một chút, ta đi thông báo đã.” Một xà thủ hạ giọng nói, bước chân nhanh hơn một chút, tiến vào trong khoang thuyền.
“Đúng là kiêu căng phách lối.” Lôi Vô Kiệt bĩu môi.
Đường Liên ngắm nhìn xung quanh, thấy trên boong thuyền đầy những võ sĩ cầm đao, trong thuyền mơ hồ để lộ một luồng khí tức cường đại. Đường Liên hơi nhíu mày một cái, nhẹ giọng nói: “Trên thuyền có cao thủ.”
Tiêu Sắt lắc đầu: “Mộc gia là nhà giàu nhất tại Thanh Châu. Người tới lần này mang theo chiếc thuyền dài Tuyết Tùng giá trị liên thành, địa vị trong gia tộc chắc chắn không thấp, đương nhiên có cao thủ bảo vệ bên cạnh.”
“Mời ba vị.” Xà thủ kia đi ra, tránh sang bên nhường đường cho họ vào.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369382/chuong-201.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.