Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
“Phá trận.” Tô Mộ Vũ đột nhiên vung tay, mang theo mười hai lưỡi đao sắc bén còn sót lại ép thẳng về phía Lôi Thuẫn trận.
“Một mình vận dụng nhiều kiếm như vậy. Đây còn là người ư?” Lôi Kinh Bộ giật mình, lại cầm tấm thuẫn đập xuống, một luồng sấm sét lại đánh về phía Tô Mộ Vũ.
Tô Mộ Vũ lại bỏ một kiếm, chặt một đòn sét đánh.
“Ta lại đập!” Lôi Kinh Bộ cắn răng, tuy ngoài miệng hét lớn nhưng tay cầm thuẫn không ngừng run rẩy, không đập xuống.
“Lão đại, còn chịu được không?” Đệ tử Lôi môn sau tấm thuẫn thấy không có động tĩnh, vội vàng hỏi.
“Nói nhảm, đương nhiên là không chịu được nữa rồi!” Lôi Kinh Bộ mắng, giờ tay hắn đã cháy đen, đòn sấm đánh kia tuy có uy lực rất lớn nhưng cắn trả cũng không hề nhỏ. Sau khi bọn họ luyện thành Lôi Thuẫn trận chưa từng dùng công phu Cửu Thiên Dẫn lôi, đây là vì thân thể Lôi Kinh Bộ không gánh được mấy lần sét đánh.
Đương nhiên Tô Mộ Vũ phát hiện biến hóa của Lôi Kinh Bộ, hắn tung người nhảy lên, lưỡi đao sắc trong tay bay tới.
“Mọi người ráng chống đỡ! Đừng làm mất mặt của Lôi gia bảo chúng ta!” Lôi Kinh Bộ cắn răng, cầm tấm thuẫn trong tay lên, lại đập xuống.
Lại một luồng hào quang màu xanh tím từ trên trời giáng xuống, sau khi rơi vào tấm thuẫn mới đánh sang phía Tô Mộ Vũ. Lúc này Lôi Kinh Bộ đã khó lòng chống đỡ nổi, thân thể thoát lực, cầm tấm thuẫn lảo đảo tại đó.
“Lão đại!” Sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369342/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.