Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
Thuẫn Bài trận lập tức biến trận, bốn người đột nhiên tiến tới, bốn người lui lại phía sau, chia tám tấm thuẫn thành hai tầng, nâng cao lên.
“Tấm chắn càng cao chứng tỏ uy lực hỏa dược phải ngăn cản càng lớn.” Tạ Thất Đao trầm giọng nói.
“Đầu tiên ban cho ngươi một đòn Như Lôi Quán Nhĩ!” Lôi Kinh Bộ tung người nhảy lên, ống tay áo vung lên, cầm một ống trúc dài ném ra ngoài. Chỉ thấy chớp mắt sau tiếng sấm chợt vang lên, chấn động tới mức hàng loạt gốc cây lớn ven đường rụng sạch lá. Nhưng tiếng sấm càng kinh khủng hơn, lại không phải một tiếng mà là một loạt.
Bụi mù khắp nơi, Tô Mộ Vũ đột nhiên nhắm mắt.
Tiếng sấm vẫn nổ vang.
Một tiếng.
Hai tiếng.
Ba tiếng.
Mãi tới tiếng thứ mười ba Tô Mộ Vũ mới mở mắt, tung người nhảy lên cao. Dù giấy lập tức mở ra. Quả nhiên nơi hắn hắn từng đặt chân nổ ra một tiếng sấm kinh khủng nhất. Hắn dùng dù giấy chặn lực xung kích, xoay người trên không trung rồi hạ xuống ổn định.
Còn Tạ Thất Đao kia vẫn cầm đao bất động, mặc dù quần áo trên người mặc dù rách tan nhưng không hề bị thương. Ám Hà tam gia, Tô gia tập kiếm, Tạ gia luyện võ công nội gia. Mặc dù đao pháp của Tạ Thất Đao rất mạnh, nhưng về mặt võ công nội gia mà Tạ gia am hiểu, cũng là đệ nhất trong Ám Hà.
“Đúng là nhất sơn canh bỉ nhất sơn cao, nhất phiến cô thành vạn nhận sơn!” Lôi Kinh Bộ thở dài nói: “Công phu nội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369341/chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.