Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
Đường Liên nhìn Diệp Nhược Y trong lòng, khó hiểu: “Có ý gì?”
“Ngươi biết vì sao Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt bị đuổi giết không? Bởi vì hành tung của bọn họ bị tiết lộ, có người đưa thư về Thiên Khải, thế nhưng nội dung lá thư đó trước khi vào phủ đại tướng quân đã bị người ta cướp mất. Còn người truyền tin chính là Diệp Nhược Y.” Vô Tâm nói.
“Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt có quan trọng như vậy không?” Đường Liên không hiểu.
“Có phải sư phụ ngươi vẫn luôn bảo ngươi ở lại Tuyết Nguyệt thành đợi một người không?” Vô Tâm đột nhiên hỏi.
Đường Liên ngây ra một hồi, sau đó kinh hãi: “Ngươi đang nói là...”
“Đúng vậy, ngươi đã chờ được.” Vô Tâm cười nói: “Mặc dù hắn đổi tên, thậm chí động tay động chân thay đổi dung mạo, nhưng hắn vĩnh viễn là hắn, chuyện này không cách nào thay đổi.”
Đường Liên cau mày nhìn Vô Tâm: “Làm sao ngươi biết chuyện này!”
Vô Tâm nhún vai mỉm cười yêu mị: “Con bồ câu đưa thư kia nói với ta.”
Đường Liên đang định nổi giận đột nhiên cảm thấy một luồng sát khí tỏa ra sau lưng, vội vàng quay đầu. Chỉ thấy một nam tử áo đen vóc dáng khôi ngô nhấc theo thanh đao lớn màu vàng kim xuất hiện ở đó.
Thúc y kiếm, kim cự đao. Sát thủ Minh Hầu!
Mũi chân Đường Liên điểm xuống rồi nhẹ nhàng nâng lên, không hề do dự, hai lưỡi phi nhận bắn thẳng về phía Minh Hầu. Minh Hầu lui lại, cầm đao chém tan hai thanh phi nhận.
“Đáng chết.” Đường Liên hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369300/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.