Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
“Ngươi đang đợi ta ư?” Tiêu Sùng cau mày.
“Đúng vậy, ta đang đợi ngươi.” Đại gia trường mặc trường bào màu đen, một chiếc mặt nạ màu bạc che phủ phân nửa gương mặt hắn, giọng nói của hắn mang theo chút ý cười: “Bạch Vương Tiêu Sùng, nhị vương tử phương bắc, ta biết vì sao ngươi tới đây.”
“Ngươi biết?” Tiêu Sùng ngẩn ra, thân hình chấn động.
Đại gia trưởng cảm nhận được biến hóa trên người Tiêu Sùng, mỉm cười nói: “Đúng là Miên Tức thuật của ngươi đã có chút thành tựu nhưng ngươi quên ta là đại gia của Ám Hà, thứ ta mẫn cảm nhất trên đời này chính là sát khí. Vừa rồi có vẻ ngươi đã động sát khí.”
Tiêu Sùng không đáp, chỉ hơi nghiêng người, dẫn học trò Huyền Đồng lui lại phía sau một bước.
“Động sát khí trước mặt đại gia Ám Hà, ngươi có biết mình đang làm chuyện nguy hiểm tới mức nào không?” Đại gia trường lạnh lùng nói.
Tiêu Sùng cảm thấy một luồng sát khí không ngừng dâng lên, suýt nữa không nhịn được rút kiếm ra. Hắn không biết vì sao Miên Tức thuật mà mình tu luyện mười một năm lại không tác dụng gì trước mặt người này, chỉ đành cắn răng kiềm chế, trầm giọng nói: “Đại gia trường!”
Đại gia trường ho nhẹ một tiếng, lúc này Tiêu Sùng mới cảm thấy áp lực trên người mình biến mất, thở hổn hển từng hơi một, đại gia trưởng vỗ nhẹ lên vai hắn: “Không tệ, lúc ta bằng tuổi ngươi còn không có định lực như ngươi đâu.”
“Đại gia trường thần công cái thế.” Tiêu Sùng nói.
“Điện hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369299/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.