Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
(Chiếu rọi người xa ánh thê lương)
Ba ngày liên tiếp, Lôi Vô Kiệt chỉ luyện tập thuật rút kiếm.
Sáng sớm mỗi ngày, Lý Hàn Y đều ra khỏi nhà tranh, đánh một chiêu kiếm với Lôi Vô Kiệt. Nhưng bất luận kiếm của Lý Hàn Y có uy thế ra sao, Lôi Vô Kiệt vẫn không cách nào rút kiếm ra. Nhưng sau vài lần Lý Hàn Y rõ ràng không nể tình nữa, sau vài kiếm trên người Lôi Vô Kiệt đã chồng chất những vết thương.
Lý Hàn Y đánh một kiếm xong lại quay người bỏ đi, có khi vào trong nhà tranh cả ngày không buồn ra cửa, có lúc lại nhảy vào trong núi sâu luyện kiếm. Việc Lôi Vô Kiệt có thể làm hàng ngày là suy nghĩ lý do rút kiếm của mình cùng với phụ trách mỗi ngày ba bữa cơm cho Lý Hàn Y. Thật ra vốn mỗi ngày đều có đệ tử từ dưới chân núi đưa cơm lên, nhưng Lôi Vô Kiệt chỉ ăn một miếng rồi đuổi thẳng cổ, sau đó tự mình dựng một cái bếp, bắt đầu nấu cơm. Thương Sơn có tới mười chín ngọn núi, vô số rau dại nấm rừng, chim bay cá nhảy, vừa vặn từ nhỏ sở thích của Lôi Vô Kiệt ngoại trừ tập võ chính là nấu cơm, cho nên hắn xung phong nhận việc này. Lý Hàn Y thấy vậy không nói được cũng không nói không được, thế nhưng vẫn không dạy một chiêu kiếm thuật nào.
Sáng sớm ngày thứ tư, Lôi Vô Kiệt đang làm bữa sáng, Lý Hàn Y đi từ trong gian nhà tranh ra.
Lôi Vô Kiệt vội vàng chào: “Sư phụ, hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369228/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.