Chương trước
Chương sau
Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
Người tập được Thần Túc Thông có thể khiến cho thân hình như ý, hành động thoải mái theo suy nghĩ.
Người tập được Thiên Nhãn Thông, có thể trước thấy hoa nở, thấy gió tới, thấy bụi nổi lên, sau có thể thấy thế giới muôn hình muôn vẻ, cho tới khi thấy được cả sinh tử vui khổ của chúng sinh lục đạo.
Còn người tập được Thiên Nhĩ Thông có thể nghe tiếng nói cười trong trăm dặm, mây nổi ngàn dặm, mãi tới khi nghe đươc tiếng vui khổ ưu hỉ của chúng sinh lục đạo.
Trong khoảnh khắc đó Vô Tâm không thông hiểu Lục Thần Thông của Phật môn, chỉ hiểu được ba môn. Nhưng chỉ ba môn này đủ cho hắn rung chuyển đất trời. Năm thanh phi kiếm đó đều bay rất nhanh, rất hiểm, rất bá đạo. Nhưng trong mắt Vô Tâm lại rất chậm, khi kiếm rời hộp hắn đã nghe thấy, kiếm đến trước ngực chỉ trong chớp mắt, nhưng trong mắt hắn đã qua mấy xuân thu, hắn ngửa người một cái, năm thanh kiếm lướt sát qua bên cạnh. Hắn cười khẽ, ngón tay bóp nhẹ lên thanh Phong Tiêu cuối cùng, như Phật Đà nhặt hoa mỉm cười.
Vẫn là vẻ hào hoa phong nhã đó.
Vô Song ôm hộp kiếm, lập tức thối lui ba bước, bốn thanh phi kiếm còn lại cũng lui về nhưng chưa vào trong hộp mà lơ lửng bên cạnh Vô Song.
“Phong Tiêu!” Vô Song quát lên một tiếng, thanh phi kiếm bị Vô Tâm nắm trong tay rung động như muốn đáp lời chủ nhân thoát khỏi tay Vô Tâm. Vô Tâm không ngăn cản, bàn tay nhẹ nhàng thả ra, thanh Phong Tiêu này cũng rơi xuống bên cạnh Vô Song.
Vô Tâm cười nói: “Ngự Kiếm thuật, quả thật mở mang tầm mắt.”
“Phật pháp Lục Thông, tự có ảo diệu.” Vô Song một đòn không trúng nhưng chẳng hề nổi giận, mỉm cười để lộ hàm răng trắng bóc.
Thủ lĩnh đeo khăn che mặt của Vô Song thành nhíu mày, trường thương không nhịn nổi rung động tạo thành một tiếng ngâm.
“Sư huynh của ta không đợi nổi nữa rồi.” Vô Song cười một tiếng, ngón tay vẫy một cái, năm thanh phi kiếm xếp thành một hàng trước mặt hắn. “Nếu ngươi không bị thương, muốn đánh ngươi đúng là phải tốn không ít công sức.”
Sắc mặt Vô Tâm hơi đổi, mặc dù chỉ trong chớp mắt hắn ngộ ra được ba môn thần thông, nhưng lúc ở sườn núi vừa rồi phế bỏ võ công trên người cũng là thật, giờ phút này mặc dù ra vẻ bình tĩnh thoải mái, nhưng sức lực toàn thân lúc nào cũng có thể cạn kiệt.
Lôi Vô Kiệt bước tới một bước: “Hòa thượng...”
Vô Tâm lắc đầu với hắn một cái, Tiêu Sắt cũng ngăn hắn lại: “Đừng quên sau lưng hắn còn ba mươi đệ tử Vô Song thành, cho dù đánh bại tên biết Ngự Kiếm thuật này vẫn là thua thôi.”
Đường Liên, Vô Thiền và Lôi Vô Kiệt vẫn còn sức đánh một trận, nhưng ngoại trừ vị thiếu niên biết Ngự Kiếm thuật này ra, thủ lĩnh cầm trường thương màu bạc rõ ràng cũng là cao thủ không dễ đối phó, sau lưng còn nhiều đệ tử Vô Song thành như vậy, thực lực cách biệt quá xa.
“”mVừa rồi năm thanh kiếm của ta cùng xuất hiện nhìn thì bá đạo nhưng thực chất chỉ là phô trương thanh thế. Giờ ngươi xem cho kỹ, mấy thanh kế tiếp mới thật sự là kiếm của ta. Hòa thượng, nếu ngươi chống được năm kiếm, ta sẽ tránh đường, thế nào?” Vô Song cười hỏi.
“Sư đệ!” Thủ lĩnh thầm than một tiếng, quả nhiên cái tên sư đệ này tới thời khắc mấu chốt lại trở nên tùy hứng.
“Không tệ.” Vô Tâm bước về phía trước một bước.
“Cút.” Vô Song cười một tiếng, ngón tay gõ nhẹ lên thanh Nhiễu Chỉ Nhu trước mặt. “Ngăn hắn lại.”
Thanh Nhiễu Chỉ Nhu này bay tới trước mặt Vô Tâm, bước chân của Vô Tâm như bị ngăn lại, không thể bước một cái lướt thẳng tới trước hộp kiếm như vừa rồi.
“Phá khí môn của hắn.” Vô Tâm gõ Vân Toa một cái, Vân Toa rít lên bay ra, nhắm thẳng vào giữa trán Vô Tâm.
Vô Tâm chắp hai tay gầm lên một tiếng: “Ngưng!” Thanh Vân Toa này ngừng lại theo tiếng gầm nhưng không quay đầu lại, thế đi vẫn không giảm.
“Khinh Sương, lấy thủ cấp của hắn.” Vô Song nhẹ nhàng thổi một cái, thanh Khinh Sương này mang theo một luồng hơi lạnh bay tới.
“Phá!” Vô Tâm lại gầm lên, miệng phun ra một ngụm máu tươi.
Ba thanh phi kiếm lập tức mất đi thế bay, rơi xuống đất.
Vô Song gật đầu một cái: “Hay cho một hòa thượng không sợ chết. Ngọc Như Ý, Phong Tiêu!”
Hai thanh phi kiếm cuối cùng rốt cuộc cũng hành động!
Nhưng Vô Tâm đã ngã nhào trên mặt đất, khoảnh khắc đó sức lực toàn thân đã cạn kiệt, hắn cười khổ một tiếng, không ngờ mình chặn được Trầm Tĩnh Chu trong ngũ đại tổng quản, chặn được Bản Tướng La Hán trận của Cửu Long tự, nhưng cuối cùng lại phải bỏ mạng dưới phi kiếm của một thiếu niên.
“Đừng giết hắn!” Thủ lĩnh của đám người áo đen vội vàng hét lên.
Vô Song cười khẽ, ngón tay vẩy nhẹ.
Khoảnh khắc đó Đường Liên suy nghĩ vô số phương pháp
Vô Thiền do dự một chút, cuối cùng bước lên trước một bước.
Nhưng bọn họ đều đã chậm, một bộ quần áo đỏ đã lao tới trước mặt Vô Tâm.
Trong số những người ở đây, tu vi võ công của hắn nông cạn nhất, nếu thật sự có người ngăn được hai thanh kiếm này, vậy tuyệt đối không phải hắn. Nhưng chính vì hắn không ngăn được, cho nên lựa chọn của hắn rất đơn giản.
Hai thanh phi kiếm, một thanh cắm vào vai trái của hắn, một thanh cắm vào vai phải của hắn, máu tươi lập tức bắn ra.
“Lôi Vô Kiệt!” Đường Liên kêu lên một tiếng.
“Đồ ngốc.” Tiêu Sắt mắng một câu không nặng không nhẹ.
Thủ lĩnh đám người áo đen bên kia cũng thở phào nhẹ nhõm.
Vô Tâm ngồi dưới đất cười khổ nói: “Không có cách nào ngu hơn cách này.”
Vô Song rất hứng thú nhìn người trẻ tuổi mặc áo đỏ trước mặt: “Ngươi tên gì?”
“Lôi Vô Kiệt.” Lôi Vô Kiệt cố gắng chịu đau nói.
Vô Song nhíu mày một cái, suy nghĩ trong chốc lát, đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi: “Hình như chẳng có danh tiếng gì.”
Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy vết thương trên bả vai càng đau hơn.
Vô Song gõ lên hộp kiếm một cái: “Này, kiếm của ta không làm bị thương hạng vô danh. Tiểu tử ngươi phải nhớ cho kỹ, sau này nhất định phải dương danh vạn dặm đấy nhé.”
“Hả?” Lôi Vô Kiệt sửng sốt một chút rồi cười nói: “Đương nhiên rồi.”
Ngón tay Vô Song ngoắc nhẹ một cái, ba thanh phi kiếm rơi dưới đất cùng hai thanh cắm trên bả vai Lôi Vô Kiệt đều bay trở về, hắn vung ống tay áo, lau vết máu trên thân kiếm, năm thanh phi kiếm rơi vào trong hộp kiếm. Vô Song đóng hộp kiếm lại, đứng dậy, thong dong trở lại bên cạnh thủ lĩnh áo đen: “Đại sư huynh, ta đánh xong rồi.”
Thủ lĩnh áo đen lặng lẽ gật đầu, không nói gì thêm, nhấc thương đi tới.
“Đại đệ tử Vô Song thành, Lô Ngọc Địch.” Đường Liên lạnh lùng nói.
“Đại đệ tử Tuyết Nguyệt thành, Đường Liên?” Lô Ngọc Địch bắt chước giọng điệu của hắn.
Trên tay Đường Liên lóe lên ánh bạc, đã cầm Chỉ Tiêm Nhận trong tay.
Lô Ngọc Địch vung thanh trường thương, bay tới như giao long.
Ngay lúc sắp va chạm, Đường Liên chỉ cảm thấy sức cùng lực kiệt, tất cả mọi sức lực đều dồn hết vào đòn thế này. Nhát thương của Lô Ngọc Địch cũng chẳng hề lưu lại chút sức lực nào, đối với đối thủ như Đường Liên, chỉ làm bị thương chứ không giết chẳng qua là chuyện cười, việc duy nhất có thể làm chính là dốc toàn lực đánh một trận.
Phía sau, đệ tử Vô Song thành chưa hề xuống ngựa đồng loạt vung roi, xông thẳng về phía trước.
Vô Thiền vẫn không hề tham chiến nín thở vài khắc, ngửa mặt lên trời gầm lên một tràng dài, tiếng gầm đó mang theo đau khổ khi chứng kiến sư đệ gặp nguy hiểm mà không thể cứu, khí thế phi phàm. Một nửa số ngựa lập tức ngã quỵ, không thể đứng đậy được.
Vô Song thu hồi hộp kiếm chứng kiến cảnh tượng trước mắt, không khỏi lắc đầu: “Đánh thế này thì khó coi quá.”
Đúng lúc này, đột nhiên có một tiếng động vang lên từ hướng tây.
“Viu!’
Đường Liên và Lô Ngọc Địch đều quay đầu lại.
Chỉ thấy một thanh trường thương màu vàng đen từ phía tây phóng tới, phá vỡ bầu trời mênh mông, tiếng thương réo dài như tiếng rồng ngâm hổ gầm.
Đường Liên và Lô Ngọc Địch vội vàng lui lại, thế của nhát thương đó đã vượt xa tu vi của bọn họ, chỉ có thể né tránh.
Mũi thương kia nhắm thẳng vào giữa hai người, một rãnh sâu vài chục trượng đột nhiên xuất hiện, ngăn cản hai nhóm người.
“Ai!” Lô Ngọc Địch gầm lên.
“Ta.” Một giọng nói lạnh nhạt đáp lại lời hắn, một người mặc áo đen từ xa bay tới, hạ xuống vững vàng trên thanh trường thương này.
Gương mặt Đường Liên hết sức vui mừng: “Tam sư tôn!”
Người áo đen quay sang nhìn Lô Ngọc Địch một cái: “Vừa rồi ngươi hỏi ta là ai?”
Lô Ngọc Địch cố nén nỗi sợ trong lòng, trường thương màu bạc trong tay không ngừng kêu vang, nhưng lại không nói ra được một lời.
“Ngươi không nhận ra ta? Thế có nhận ra thanh thương của ta không?” Người áo đen lại hỏi, giọng vẫn lạnh nhạt.
Lô Ngọc Địch chỉ cảm thấy như bị khí thế ngàn quân ép xuống, ngay thở ra cũng khó nhọc, cuối cùng không nhịn nổi gầm lên, đột nhiên vung trường thương trong tay lên, thế nhưng sau khi vung thương lên...
Lại gãy thành từng khúc!
Lô Ngọc Địch lui thẳng về, mỗi bước lùi lại phun ra một ngụm máu tươi, lui thẳng ba mươi bước, cuối cùng được sư đệ Vô Song đỡ lấy mới ngừng lại.
“Còn muốn hỏi ta là ai nữa không?” Người áo đen đứng trên trường thương, cúi đầu nhìn hắn từ xa.
Lôi Vô Kiệt đã nhìn tới mức trợn mắt á khẩu, trong lòng chỉ còn một suy nghĩ: Đây... còn là người không?
Tiêu Sắt vừa băng bó vết thương cho hắn xong quay đầu lại, nhìn người áo đen đứng trên thanh trường thương màu vàng đen, thần sắc nghiêm nghị: “Lôi Vô Kiệt, chẳng phải ngươi thích nghe những chuyện kể giang hồ ư? Ngươi nhất định phải nhớ cho kỹ người này, cho dù ngươi từng thấy những cao thủ nhất đẳng như Phong Tuyết Kiếm - Trầm Tĩnh Chu, Toái Không Đao - Vương Nhân Tôn, nhưng ngươi có thể quên hết bọn họ, còn người này ngươi nhất định phải nhớ.”
“Những người đó chơi kiếm tốt hơn nữa, dùng đao thần kỳ hơn nữa chẳng qua chỉ kiếm được danh hiệu một trong những người mạnh nhất.”
“Người này lại không giống, hắn không phải một trong những người mạnh nhất, hắn chính là đệ nhất.”
“Người dùng thương đệ nhất trên thế gian.”
“Thương Tiên, Tư Không Trường Phong.”
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.