Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
Đất Tây Thục có một thành trì, được xưng là ôm hết nhân tài trong thiên hạ, có tài sản bằng cả một nước, thiên hạ vô song, tên là Vô Song thành.
Nhưng năm trăm trước, Tây Thục bị Bắc Ly tiêu diệt, Vô Song thành tuy may mắn vẫn còn tồn tại, nhưng bị đánh mất hơn nửa khí vận, sau đó tuy ngưng chiến, từ từ khôi phục tám phần mười uy danh. Thế nhưng ngay lúc này trên giang hồ lại có thêm một tòa Tuyết Nguyệt thành, ngay cả thế gia danh môn như Đường môn, Lôi gia bảo cũng sai môn hạ đệ tử bái làm môn hạ nơi này. Thành chủ đương nhiệm của Vô Song thành Tống Yến Hồi được xưng là ‘một chiêu kiếm cắt đứt làn nước, ngàn con sông cũng ngừng chảy’, thế nhưng hắn so kiếm với nhị tôn chủ Tuyết Nguyệt thành Lý Hàn Y ba lần, lại bại cả ba lần. Vô Song thành vẫn được gọi là Vô Song thành, nhưng không còn ai dám nhắc tới bốn chữ thiên hạ vô song nữa.
“Vô Song thành cũng nhúng tay vào vũng nước đục lần này ư?” Đường Liên bước lên một bước, lạnh lùng nhìn người đeo khăn che mặt màu đen.
Người đeo khăn che mặt màu đen kia xuống ngựa, tháo áo choàng đen ra, tay cầm một thanh trường thương màu bạc: “Lần này Tuyết Nguyệt thành tới đây là nước trong à?”
“Ngươi muốn cản đường chúng ta?” Đường Liên khinh thường cười một tiếng.
Thủ lĩnh dùng trường thương chỉ vào Vô Tâm trên lưng Vô Thiền: “Chúng ta chỉ muốn hòa thượng này.”
“Nếu ta không giao thì sao?” Con ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369206/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.