Bách Lý Đông Quân và Nguyệt Dao đồng thời dừng lại.
Chiếc xe ngựa này tỏa ra khí tức rất nguy hiểm.
Thái giám trẻ tuổi tay cầm trường kiếm từ trên xe ngựa đi xuống, chính là
tổng quản chưởng hương Cẩn Tiên vừa giằng co với Bách Lý Đông Quân
trên Thanh Vân đài. Hắn nhìn ba người trước mặt một cái, thần sắc phức
tạp.
“Hơi mệt một chút.” Bách Lý Đông Quân thở dài: “Chẳng muốn đánh tí
nào.”
Cẩn Tiên nắm chặt kiếm trong tay, nhìn lên xe ngựa.
Tấm rèm che xe ngựa bị vén lên, người ngồi trong đó im lặng một lúc lâu,
không nói gì.
“Là ai?” Nguyệt Dao hạ giọng nói.
“Nếu không đoán sai, chắc là đại tổng quản tiền nhiệm,Trọc Thanh công
công.
“Sao lại thở dài?” Nguyệt Dao hỏi.
“Hắn vốn là cao thủ đệ nhất đại nội, cảnh giới nửa bước Thần Du, hiếm có
địch thủ trong thiên hạ, kết quả bị sư phụ ta đánh rơi mất một cảnh giới.”
Bách Lý Đông Quân bình tĩnh nói.
“Không ổn lắm.” Nguyệt Dao cảm thán.
“Đúng vậy, cho dù rơi một cảnh vẫn khó đánh hơn đám người bên trên
nhiều.” Bách Lý Đông Quân khẽ nhíu mày.
Nếu lại đánh thêm một trận, vậy thì chỉ có nước liều mạng, đến lúc đó cho
dù thắng tên thái giám này chắc mình cũng chẳng còn hơi sức, chỉ có thể
dựa vào một mình Nguyệt Dao mang bọn họ ra ngoài.
“Khó xử quá.” Bách Lý Đông Quân liếm môi một cái.
Nhưng vì sao tên thái giám này vẫn chưa ra tay? “Bách Lý Đông Quân, đã lâu không gặp.” Giọng nói của Trọc Thanh công
công vang lên, vẫn mang chút ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-bach-ma-tuy-xuan-phong/3997611/chuong-335.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.