Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Trần Mặc nhìn vào điện thoại, thấy cuộc gọi video với Tịch Tư Yến kéo dài gần năm phút, cậu hơi ngẩn người. Cuối cùng cuộc gọi kết thúc thế nào nhỉ? À, là Tịch Tư Yến bảo hôm nay cậu phải đi đến trung tâm huấn luyện, cần ngủ sớm.
Còn chuyện cậu nói về thủ dâm bị đánh lạc hướng thế nào, Trần Mặc đã không nhớ rõ nữa.
Chỉ biết rằng Tịch Tư Yến đúng là bậc thầy chuyển chủ đề.
Trần Mặc rời giường, rửa mặt, rồi ra ngoài.
Biệt thự yên tĩnh lạ thường.
Cho đến khi có giọng nói vang lên từ phía sau: "Cho tôi đi nhờ."
Trần Mặc nhìn Dương Thư Lạc với khuôn mặt cau có, nhưng vẫn vui vẻ chào: "Chào buổi sáng."
Một câu chào buổi sáng khiến Dương Thư Lạc ngoài vẻ chán ghét còn có cả sự khó hiểu trong ánh mắt.
Cậu ta nói: "Cậu làm thế nào mà sau khi làm chuyện đó, vẫn có thể xem như chưa có gì xảy ra thế?"
"Tôi đâu có xem như chưa có gì xảy ra." Trần Mặc nhướn mày: "Chẳng phải tôi đã không giả vờ thân thiết anh em với cậu sao? Tôi thấy mình làm cũng khá ổn mà."
"Cậu!"
"Ấy." Trần Mặc ngăn lại: "Sáng sớm đừng bắt tôi phải chửi bậy."
Dương Thư Lạc lập tức trông như muốn phát cáu nhưng không làm gì được.
Cậu ta nhìn về phía cuối hành lang, giọng đầy uất ức: "Anh."
Dương Trích bước tới, hỏi: "Hai đứa đang nói gì đấy?"
Dương Thư Lạc đáp: "Anh hỏi cậu ấy."
Nhưng lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-that-song-lai-bat-dau-duong-sinh/3703830/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.