Tối hôm đó, khi về ký túc xá, Trần Mặc không tìm thấy quần lót của mình trong thùng rác, và chiếc quần lót đen bằng cotton mà cậu mới chỉ mặc một lần, được đặt ngay ngắn trên giường của mình.
Chỉ có điều, bộ ga giường và chăn gối đang phơi trên ban công khiến Trần Mặc giật mình.
Trần Mặc hỏi Tịch Tư Yến đang ngồi trên ghế lật sách với vẻ bình thản, hơi khó tin: "Có phải hơi quá rồi không?"
"Quá à?" Tịch Tư Yến không ngẩng đầu, nhưng biết cậu đang nói về chuyện gì.
Trần Mặc nói: "Cậu đã làm tổn thương nghiêm trọng lòng tự tôn nam giới của tôi rồi đó."
"Cậu suy nghĩ nhiều quá rồi." Tịch Tư Yến đóng sách lại, nhìn cậu: "Khóa huấn luyện thi vật lý kéo dài nửa tháng sắp bắt đầu rồi, tôi giặt trước để đề phòng khi đi không có thời gian giặt khô, là cậu nhạy cảm quá thôi."
Trong chốc lát, gương mặt Trần Mặc biến đổi liên tục: "Làm sao cậu biết tôi đang nói chuyện gì? Cái lý do che giấu căn bệnh sạch sẽ đến mức ám ảnh của cậu, còn chẳng đáng để nói ra."
Tịch Tư Yến nhướng mày.
"Thứ nhất, cậu vừa bước vào phòng đã nhìn chăm chăm vào cái thứ trên giường mình cả buổi, ánh mắt như sợ ai đó có âm mưu gì với cái quần lót của cậu vậy. Là tôi để lên đó giúp cậu, không nhận ra thì chắc tôi mù mất rồi."
"Thứ hai, bình thường tôi không cho cậu ngồi ghế của tôi sao? Khi cậu trèo lên giường, chưa từng đạp lên giường của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-that-song-lai-bat-dau-duong-sinh/3703823/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.