Tối hôm đó, kế hoạch ban đầu của Trần Mặc là truyền nước xong thì tìm đại một quán net nào đó ở lại qua đêm, vì trường đã đóng cửa. Nhưng không chỉ Cẩu Ích Dương chưa về, mà mới truyền chưa được bao lâu, Tịch Tư Yến – người mà Trần Mặc tưởng đã đi từ lâu – lại xuất hiện ở hành lang, nói với cậu đi vào phòng bệnh, bảo có giường trống.
Trần Mặc cũng không ra vẻ gì trong tình huống này, bèn đi theo.
Lúc đó đã gần nửa đêm.
Y tá treo chai dịch lên đầu giường, dặn dò một vài điều cần chú ý, nhìn nam sinh nằm trên giường, rồi lại nhìn hai người đứng hai bên giường.
"Bạn học à?" Y tá hỏi Trần Mặc.
Trần Mặc nửa ngồi nửa nằm, gật đầu.
Y tá mỉm cười: "Các cậu quan tâm bạn bè là tốt, nửa đêm còn ở bệnh viện cùng thế này. Nhưng qua mười hai giờ chỉ được để lại một người ở lại thôi nhé, giường xếp bên cạnh có thể nằm được, tuy hơi cứng nhưng mấy cậu trai trẻ chắc là chịu được."
Trần Mặc đáp: "Không sao, họ sắp về rồi."
Y tá không nói gì thêm, gật đầu rồi rời đi.
Vừa khi y tá đi khỏi, Cẩu Ích Dương kéo cái giường xếp ra, nói: "Tôi không về đâu, đêm nay ở lại đây với cậu." Nói rồi nhìn sang đối diện: "Anh Yến, anh về đi. Tôi nhìn anh thế này chắc có việc bận tối nay hả?"
"Không có." Ánh mắt Tịch Tư Yến lướt qua ống truyền dịch của Trần Mặc.
Nhưng ngay sau đó, chuông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-that-song-lai-bat-dau-duong-sinh/3703815/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.