Mồ hôi trên mí mắt của Trần Mặc vì động tác chớp mắt mà ướt cả hàng mi, thoạt nhìn càng yếu ớt hơn. Nhưng thực ra cậu vẫn kiên quyết đè tay người kia lại, đôi mắt đen nhánh nhìn thẳng vào đối phương, nhấn mạnh: "Nếu cậu dám bế tôi ra ngoài, cậu có tin chỉ cần nửa tiếng thôi, cả trường sẽ nghĩ tôi và cậu có quan hệ không."
Giọng nói khàn đặc, hơi thở yếu ớt.
Tịch Tư Yến nhướn mày.
Nghĩ đến lời Tịch Tiệm Hành vừa nói ở ngoài nhà vệ sinh, dù không muốn nghe, nhưng trí nhớ của cậu rất tốt.
"Yêu mà không thể nói?"
Trần Mặc nghiến răng: "Cẩu Ích Dương và đám bạn tự nghĩ ra đấy!"
"Vậy nên?"
"Vậy nên đừng lo cho tôi, một lát sẽ ổn thôi."
Tịch Tư Yến bật cười khẽ. Không nói thêm lời nào, cúi xuống bế Trần Mặc lên.
Nhẹ thật, suy nghĩ đó lóe lên trong đầu Tịch Tư Yến, cậu nói: "Nếu vì lý do này mà để mặc một người bạn trông có vẻ đau đớn như sắp chết ở ngay đây, thì dù pháp luật không trừng phạt tôi thì đạo đức cũng không cho phép tôi thoát được."
Trần Mặc nhận ra mình đã bị nhấc bổng, mắt chăm chăm nhìn lên người phía trên, hỏi: "Cậu có đạo đức sao?"
Tịch Tư Yến vừa bước ra khỏi cửa nhà vệ sinh, cúi nhìn người đang được mình bế: "Cậu có hiểu lầm gì về tôi không đấy?"
Trần Mặc chỉ hậm hực nghĩ, nói nhảm.
Vừa ra khỏi nhà vệ sinh, Cẩu Ích Dương đã gọi thêm người tới.
Một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-that-song-lai-bat-dau-duong-sinh/3703814/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.