Bữa ăn trên bàn kết thúc trong không khí căng thẳng, vợ chồng nhà họ Dương cũng đã đến công ty, trong nhà chỉ còn lại Trần Mặc và Dương Thư Lạc. Buổi sáng, Dương Thư Lạc đã gây náo loạn một trận, đến bữa trưa cũng chỉ ăn trong phòng do người hầu đưa đến, thậm chí không ló mặt ra ngoài.
Lúc mặt trời đứng bóng, Trần Mặc đang nằm giả vờ ngủ ở khu vực nghỉ ngơi ngoài trời dưới nhà.
Ở bãi cỏ xa xa, mấy người hầu tranh thủ giờ nghỉ trưa tưới nước cho luống hoa, thỉnh thoảng vọng lại mấy câu tán gẫu.
"Thiếu gia hôm nay thế nào rồi?"
"Cô hỏi thiếu gia nào vậy?"
"Ôi dào, tất nhiên là cậu Thư Lạc rồi. Cậu ấy ốm lâu vậy, người gầy rộc hẳn đi, cũng chẳng đến trường học. Thật ra buổi họp lớp ngày mai là do ông bà chủ đề xuất, mong cậu ấy thay đổi không khí."
"Nếu là tôi thì tôi cũng chẳng thể nào vui nổi. Ngoài lý do ốm không đến trường cũng có phần vì không biết đối diện với bạn học cũ ra sao. Trước đây cậu ấy lúc nào cũng có bao bạn bè vây quanh, rạng rỡ biết bao, giờ lại phải đối mặt với bao tin đồn."
"Chỉ cần người đó không gây chuyện, tôi nghĩ mọi thứ sẽ ổn thôi."
Nói đến đây, tiếng trò chuyện nhỏ dần, như thể kiêng kỵ điều gì.
"Nói cũng lạ, trước đây cậu ta làm ầm ĩ cả nhà họ Dương mà chẳng thấy gì, nhưng sáng nay không làm loạn, tôi lại thấy hơi rờn rợn."
"Tôi thật sự lo ngày mai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-that-song-lai-bat-dau-duong-sinh/3703803/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.