Trần Mặc thuận lợi lấy số khám tại phòng cấp cứu, bác sĩ tiếp nhận lại cực kỳ nghiêm túc, hỏi han tỉ mỉ tất cả các triệu chứng. Đến khi truyền dịch, đã là hơn nửa tiếng sau.
Bốn chai dịch lớn đến khi truyền xong, bên ngoài trời đã bắt đầu sáng.
Trong giấc ngủ ngắn ngủi, Trần Mặc bị y tá đánh thức, nhìn thấy tờ lịch treo tường, anh vẫn có cảm giác tim mình như ngừng đập trong giây lát.
Nhiệt độ cơ thể đã dần hạ xuống, cảm giác mệt mỏi rã rời của tứ chi cũng bớt đi phần nào.
Khi cơn bệnh rút lui, anh cảm nhận được sức sống mãnh liệt của cơ thể trẻ trung đang dần hồi phục.
Đã là giữa tháng Chín, gió sớm mai hơi se lạnh. Ánh nắng chiếu lên nóc các tòa cao ốc trong thành phố, mây tan dần, ngoài cổng bệnh viện có một công nhân vệ sinh đang quét những chiếc lá rụng ven đường, tiếng xào xạc chìm lẫn trong tiếng còi xe cộ của thành phố.
Mọi thứ vẫn như cũ, nhưng cũng hoàn toàn khác biệt so với hôm qua.
Trần Mặc ăn sáng xong, bắt một chiếc taxi.
Tài xế hỏi: "Đi đâu?"
"Minh Cảnh Loan."
"Ồ, chỗ đó cách đây hơn chục cây số đấy." Tài xế bắt đầu bật đồng hồ tính tiền, quay đầu nhìn anh một cái, cười nói chuyện: "Giờ này vừa từ bệnh viện ra, cậu bị ốm à?"
Trần Mặc: "Cảm lạnh thôi."
"Dạo này sáng tối chênh lệch nhiệt độ, dễ bị cảm lắm." Tài xế là một ông chú khá nhiệt tình, lại hỏi: "Cậu tầm này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-that-song-lai-bat-dau-duong-sinh/3703802/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.