Giang Dĩ Trạch nhìn thẳng vào mắt đối phương, bờ mi kia khẽ chớp trong bóng tối.
Gương mặt ảnh đế rất đẹp, lông mi vừa đen vừa dày, lông mày hình lưỡi kiếm sắc bén, con ngươi sâu thẳm như một hồ nước không thấy đáy, bên trong phản chiếu lại ánh trăng mùa đông lạnh lẽo.
Dung mạo toát lên sự thanh tịnh.
Giang Dĩ Trạch cũng chớp mắt theo, cậu cười cười cử động thân mình sau đó ngồi dậy từ trong ổ chăn.
Hai người đang đắp chung chăn, ở giữa còn một khoảng trống, Giang Dĩ Trạch vừa động đậy liền có một luồng gió lạnh thổi vào chỗ nằm của Đường Cảnh Đồng. Ảnh đế quyết định ngồi dậy theo.
"Còn sớm quá, tôi không ngủ được. Tiền bối có phải cũng chưa ngủ được đúng không?" Giang Dĩ Trạch hỏi.
Hiện tại mới hơn 9h, ngày thường phải tận 11h đêm tiểu thiếu gia mới chịu chợp mắt, hôm nay đột nhiên đi nằm sớm như vậy thì không quen, cứ trằn trọc mãi, vài phút rồi mà vẫn không tìm được tia buồn ngủ nào.
Đường Cảnh Đồng gật đầu: "Ừm."
Ảnh đế có thói quen làm việc và sinh hoạt rất đơn điệu, chỉ cần ăn xong bữa tối là có thể đi nằm bởi vì anh không có hoạt động giải trí dư thừa nào, từ trước tới nay đều ngủ sớm dậy sớm. Vậy nên nguyên nhân mất ngủ căn bản không phải là vì thời gian còn quá sớm.
Hôm nay chẳng qua là ngoài ý muốn mà thôi.
Hai người ngồi chung trong một ổ chăn, tuy rằng cách nhau khá xa, hơi thở của hai người vốn không thể hòa lẫn với nhau, nhưng mà chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-gia-vs-thieu-gia-that/1671789/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.