Diệp Huyên Thành nghe được động tĩnh bên ngoài liền lập tức đi ra, ôm Khâu Hàn vào trong lòng ngực. Khâu Hàn dựa vào lòng Diệp Huyên Thành, nhìn bộ dáng đám người ở Lâm gia phẫn nộ điên cuồng như vậy, trong lòng cậu không có một chút đồng tình nào cả, bọn họ ở trong lòng cậu chỉ có đáng giận chứ không đáng thương.
Thẳng đến khi nhóm thân thích của Lâm gia nhìn không nỗi nữa thì đều tiến lên khuyên bảo bọn họ, sau đó kéo Lâm lão thái thái đang ngồi ở dưới đất gào khóc đứng dậy.
Lúc này Khâu Hàn mới đi qua, nhìn Lâm lão thái thái nói: " Có phải bà cảm thấy mình rất ủy khuất, rất đáng thương hay không?”
Lâm lão thái thái dừng âm thanh khóc lớn lại, nức nở nhìn Khâu Hàn.
“Đối với các người mà nói thì có lẽ các người cảm thấy mình thật là đáng thương, bởi vì các người là người bị hại mà.” Khâu Hàn cúi đầu nhìn Lâm lão thái thái nói: “Nhưng đối với tôi mà nói, các người thật là đáng giận, đặc biệt là bà đó.”
“Chúng ta là bị lừa mà, ông ta làm những việc này chúng ta cũng đâu có biết đâu!” Lâm lão thái thái khóc lóc.
“Chẳng lẽ các người không xem lại bản thân mình sao?” Khâu Hàn lạnh lùng nói: “Lâm Dật Cẩm vì sao có thể được tất cả mọi người thiên vị ở Lâm gia? Vì sao tôi lại bị mọi người bắt nạt, chán ghét? Còn không phải bởi vì bà đi đầu lấy lòng ông nội Lâm Thiệu sao. Từ khi bà còn trẻ, bà lúc nào cũng chỉ biết lấy lòng ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-con-nha-giau-dich-thuc-tai-hon/858200/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.